BỎ NGỎ YÊU ĐƯƠNG

BỎ NGỎ YÊU ĐƯƠNG

Nhà thơ Xuân Diệu cũng đã từng than thở về nỗi sợ yêu của mình cũng như sau “Yêu là chết ở trong lòng một ít, Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu. Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu, Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết…”. 

Đây cũng là tâm trạng chung của rất nhiều người trong xã hội hiện đại, họ sợ trở thành nạn nhân của sự từ chối hoặc phản bội, để rồi chẳng ai dám đối mặt với người họ yêu vì viễn cảnh chẳng lấy gì tươi đẹp đã hằn sâu trong suy nghĩ của mỗi người. 

Họ ngóng trông, đợi chờ rồi lo sợ trong vật vã, chính cái suy nghĩ “sợ hãi” đó đã trói buộc khả năng được yêu thương và mưu cầu hạnh phúc. Họ sợ đến nỗi chẳng thèm đáp lại, để mặt cho thương yêu nhạt nhòa cũng vì muốn được bình yên, nhưng cuộc sống sẽ chẳng giống như họ nghĩ. Càng cấm, càng sợ yêu thì họ lại càng đau khổ, dày vò và quằn quại trong mớ bòng bong bất hạnh do mình tạo ra.

Không có không mất

Mái tóc dài buông hờ, dáng dong dỏng cao, làn da nâu khỏe mạnh kèm theo là nụ cười tỏa nắng, Minh Hiền gây ấn tượng mạnh đối với bất kỳ ai lần đầu gặp cô. Vẻ đẹp cá tính và hiện đại giúp Hiền được mọi người chú ý đặc biệt là những người đàn ông yêu thích cái đẹp. 

Vậy mà Hiền không vội vàng, cô bỏ ngỏ bao lời đón đưa. Cô thích làm bạn hơn là trở thành một người yêu được sở hữu. Tuổi 30 ngang qua lặng lẽ tựa như những khoảng lặng trong tâm người đàn bà đã từng vụn vỡ vì yêu. 

Đạt yêu Hiền thật nhiều những ngày tuổi trẻ. Tuổi 20 bỗng cháy với những lo toan bước vào đời chẳng làm anh hỏng chí. Chàng trai hơn cô 4 tuổi lúc đó dường như đã có tất cả từ công việc, vị trí xã hội và một gia đình thế lực ở đất Sài Thành.  Đạt yêu Hiền ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô cướp hồn anh bằng ánh mắt, bằng nỗi vô tư của thời thiếu nữ. Hiền yêu thật nhiều và nông nỗi cũng thật nhiều. Nhưng đến khi gặp Đạt cô mới thấy mình thật sự được yêu, được che chở và bảo vệ. Vậy mà khi anh cầu hôn, Hiền lại từ chối vì lý do cô chưa sẵn sàng. 

Cứ thế anh đợi người con gái anh yêu trưởng thành hơn sau những ngày tháng rong chơi. Hiền vẫn đi về với anh như những đôi tình nhân rất đỗi dịu dàng, chỉ có điều Hiền không muốn mình bị ràng buộc quá sớm. Nỗi ám ảnh về cuộc hôn nhân tan vỡ của cha mẹ khiến cô dè chừng, Hiền sợ trái tim mình sẽ tổn thương dẫu rằng Đạt chưa bao giờ làm cô thất vọng.

Rồi anh lại cầu hôn khi Hiền bước sang tuổi 28, một lần rồi lại một lần cô từ chối người đàn ông của đời mình. Nước mắt Đạt cứ chực tuôn trào trong nỗi bất lực trước người anh yêu. Mọi cố gắng suốt  8 năm ròng rã chỉ đổi lại bằng câu nói “Em cần thêm thời gian anh ạ!”. Nữa hồn anh như lịm chết, anh chẳng còn biết làm cách nào để Hiền mở lòng ra tin anh hơn là cố tin vào nỗi sợ của chính mình.

Một buổi sáng ẩm ương do cái lạnh của cơn áp thấp nhiệt đới từ biển Đông ùa về khiến ai cũng muốn vùi mình vào hơi ấm của người bên cạnh. Bỗng chiếc điện thoại của Hiền rung  lên đầy hối hả. Đầu dây bên kia cô được thông báo Đạt bị tông xe trên đường đến thăm cô và không qua khỏi. 

Hiền chết lặng, cô khóc đến khàn cả giọng. Ngày anh đi, trong túi ngực trái của anh vẫn còn giữ bông hoa hồng kỷ niệm 8 năm ngày hai đứa quen nhau. Hiền giờ đã sẵn sàng mà sao cô lại mất anh. Người đàn ông dành cả thanh xuân để yêu một người con gái chẳng chịu buông bỏ nỗi sợ để yêu anh. Anh đi rồi sẽ chẳng còn nỗi đau nào mang anh trở lại. Trời Sài Gòn nhuốm một màu u uất, tiễn đưa anh về cát bụi mà lòng mãi ước gì ngày đó mình chấp nhận làm vợ của anh.

Ám ảnh bị bỏ rơi và ai đó lừa dối mình

Chính những ám ảnh về sự mất mát, bị bỏ rơi và ai đó sẽ lừa dối mình đã đánh lạc hướng và làm mất đi khả năng yêu thương của chúng ta. Hiền cứ mãi ôm một nỗi sợ không tên nên một cái gật đầu lấy anh cô cũng không dám. Đợi đến khi Đạt không còn hiện hữu trên cõi đời này thì Hiền mới nuối tiếc nhớ anh. Những ngày sau đó lại là những chuỗi ngày cô tiếp tục sống với nỗi sợ, cô sợ người khác vì yêu mình mà bị tổn thương thêm một lần nữa. 

Ngoài kia có bao nhiêu bạn vẫn còn mải mê ôm lấy nỗi sợ khi yêu, sợ chiếc điện thoại của bạn trai vì nó lưu giữ quá nhiều bí mật, sợ mỗi lần anh trễ hẹn, sợ một ánh mắt gợi nhớ sự đón đưa. Các bạn chỉ cảm thấy thoải mái và an lòng yêu một người khi bạn được quyền kiểm soát nó. Hay một bạn chia sẻ cả hai đang muốn làm mới tình yêu của mình bằng cách cùng tham gia vào các hoạt động rèn luyện thể chất thế nhưng lại sợ một ngày dựa trên lý do đó mà người ấy có cớ để lừa dối mình.

Sống theo sợ hãi sẽ không thể nào đưa bạn đến với một mối quan hệ sâu sắc. Dù rằng bạn có mời người ấy vào nhưng đâu đó vẫn có một bức tường ngăn cách. Rồi một ngày mọi thứ sẽ dừng lại bởi tình yêu đó không còn đủ lớn để bảo vệ bạn thoát khỏi những mâu thuẫn dẫn đến đổ vỡ.

Người sống trong sợ hãi thường là người hay tính toán thiệt hơn, lên kế hoạch, chuẩn bị đề phòng và sẽ tấn công đối phương nếu cần thiết để bảo vệ cái Tôi tuyệt đối của mình nhằm đạt được mong muốn bằng mọi giá. Tình yêu của họ cũng đầy những nỗi ám ảnh, níu kéo, day dứt, bi lụy và khổ đau để đến một ngày hạnh phúc vụt khỏi tầm tay lúc nào chẳng ai hay!

 

Thế nên thay vì sống trong sợ hãi, bạn hãy can đảm yêu người bên cạnh một cách trọn vẹn. Không có nghĩa là bạn sẽ nhắm mắt yêu mà bạn cần can đảm bước qua nỗi sợ để yêu hiện tại một cách hoàn hảo nhất. Người sống trong tình yêu là người không lo sợ về tương lai. Để làm được điều đó bạn phải đem nỗi sợ ra ánh sáng, cùng nhau thảo luận và đưa ra phương pháp hợp lý cho tình cảm của mình.

Cũng giống như những nhà thám hiểm dẫu biết rằng đại dương kia có bao la hay hung tợn cách mấy cũng không dễ gì khuất phục được hai bạn. Vậy nên các bạn hãy tự do yêu đi, yêu thật nhiều vào, tin tưởng nhau một cách có cơ sở. Khi có tình yêu thì hai tâm hồn sẽ hòa quyện vào nhau, hòa hợp chứ không phải hòa tan hay thỏa hiệp. 

Can đảm sống, can đảm yêu và can đảm vượt qua những thử thách làm bạn chùn bước. Bởi tình yêu cũng giống như một những đóa hoa hồng rực rỡ chỉ nở trên những cánh đồng màu mỡ, bao dung, vị tha và rộng lượng – nơi mà nỗi sợ sẽ không có cơ hội cản bước tình yêu của bạn.

MIA NGUYỄN

Nhà thơ Xuân Diệu cũng đã từng than thở về nỗi sợ yêu của mình cũng như sau “Yêu là chết ở trong lòng một ít, Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu. Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu, Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết…”. 

Đây cũng là tâm trạng chung của rất nhiều người trong xã hội hiện đại, họ sợ trở thành nạn nhân của sự từ chối hoặc phản bội, để rồi chẳng ai dám đối mặt với người họ yêu vì viễn cảnh chẳng lấy gì tươi đẹp đã hằn sâu trong suy nghĩ của mỗi người. 

Họ ngóng trông, đợi chờ rồi lo sợ trong vật vã, chính cái suy nghĩ “sợ hãi” đó đã trói buộc khả năng được yêu thương và mưu cầu hạnh phúc. Họ sợ đến nỗi chẳng thèm đáp lại, để mặt cho thương yêu nhạt nhòa cũng vì muốn được bình yên, nhưng cuộc sống sẽ chẳng giống như họ nghĩ. Càng cấm, càng sợ yêu thì họ lại càng đau khổ, dày vò và quằn quại trong mớ bòng bong bất hạnh do mình tạo ra.

Không có không mất

Mái tóc dài buông hờ, dáng dong dỏng cao, làn da nâu khỏe mạnh kèm theo là nụ cười tỏa nắng, Minh Hiền gây ấn tượng mạnh đối với bất kỳ ai lần đầu gặp cô. Vẻ đẹp cá tính và hiện đại giúp Hiền được mọi người chú ý đặc biệt là những người đàn ông yêu thích cái đẹp. 

Vậy mà Hiền không vội vàng, cô bỏ ngỏ bao lời đón đưa. Cô thích làm bạn hơn là trở thành một người yêu được sở hữu. Tuổi 30 ngang qua lặng lẽ tựa như những khoảng lặng trong tâm người đàn bà đã từng vụn vỡ vì yêu. 

Đạt yêu Hiền thật nhiều những ngày tuổi trẻ. Tuổi 20 bỗng cháy với những lo toan bước vào đời chẳng làm anh hỏng chí. Chàng trai hơn cô 4 tuổi lúc đó dường như đã có tất cả từ công việc, vị trí xã hội và một gia đình thế lực ở đất Sài Thành.  Đạt yêu Hiền ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô cướp hồn anh bằng ánh mắt, bằng nỗi vô tư của thời thiếu nữ. Hiền yêu thật nhiều và nông nỗi cũng thật nhiều. Nhưng đến khi gặp Đạt cô mới thấy mình thật sự được yêu, được che chở và bảo vệ. Vậy mà khi anh cầu hôn, Hiền lại từ chối vì lý do cô chưa sẵn sàng. 

Cứ thế anh đợi người con gái anh yêu trưởng thành hơn sau những ngày tháng rong chơi. Hiền vẫn đi về với anh như những đôi tình nhân rất đỗi dịu dàng, chỉ có điều Hiền không muốn mình bị ràng buộc quá sớm. Nỗi ám ảnh về cuộc hôn nhân tan vỡ của cha mẹ khiến cô dè chừng, Hiền sợ trái tim mình sẽ tổn thương dẫu rằng Đạt chưa bao giờ làm cô thất vọng.

Rồi anh lại cầu hôn khi Hiền bước sang tuổi 28, một lần rồi lại một lần cô từ chối người đàn ông của đời mình. Nước mắt Đạt cứ chực tuôn trào trong nỗi bất lực trước người anh yêu. Mọi cố gắng suốt  8 năm ròng rã chỉ đổi lại bằng câu nói “Em cần thêm thời gian anh ạ!”. Nữa hồn anh như lịm chết, anh chẳng còn biết làm cách nào để Hiền mở lòng ra tin anh hơn là cố tin vào nỗi sợ của chính mình.

Một buổi sáng ẩm ương do cái lạnh của cơn áp thấp nhiệt đới từ biển Đông ùa về khiến ai cũng muốn vùi mình vào hơi ấm của người bên cạnh. Bỗng chiếc điện thoại của Hiền rung  lên đầy hối hả. Đầu dây bên kia cô được thông báo Đạt bị tông xe trên đường đến thăm cô và không qua khỏi. 

Hiền chết lặng, cô khóc đến khàn cả giọng. Ngày anh đi, trong túi ngực trái của anh vẫn còn giữ bông hoa hồng kỷ niệm 8 năm ngày hai đứa quen nhau. Hiền giờ đã sẵn sàng mà sao cô lại mất anh. Người đàn ông dành cả thanh xuân để yêu một người con gái chẳng chịu buông bỏ nỗi sợ để yêu anh. Anh đi rồi sẽ chẳng còn nỗi đau nào mang anh trở lại. Trời Sài Gòn nhuốm một màu u uất, tiễn đưa anh về cát bụi mà lòng mãi ước gì ngày đó mình chấp nhận làm vợ của anh.

Ám ảnh bị bỏ rơi và ai đó lừa dối mình

Chính những ám ảnh về sự mất mát, bị bỏ rơi và ai đó sẽ lừa dối mình đã đánh lạc hướng và làm mất đi khả năng yêu thương của chúng ta. Hiền cứ mãi ôm một nỗi sợ không tên nên một cái gật đầu lấy anh cô cũng không dám. Đợi đến khi Đạt không còn hiện hữu trên cõi đời này thì Hiền mới nuối tiếc nhớ anh. Những ngày sau đó lại là những chuỗi ngày cô tiếp tục sống với nỗi sợ, cô sợ người khác vì yêu mình mà bị tổn thương thêm một lần nữa. 

Ngoài kia có bao nhiêu bạn vẫn còn mải mê ôm lấy nỗi sợ khi yêu, sợ chiếc điện thoại của bạn trai vì nó lưu giữ quá nhiều bí mật, sợ mỗi lần anh trễ hẹn, sợ một ánh mắt gợi nhớ sự đón đưa. Các bạn chỉ cảm thấy thoải mái và an lòng yêu một người khi bạn được quyền kiểm soát nó. Hay một bạn chia sẻ cả hai đang muốn làm mới tình yêu của mình bằng cách cùng tham gia vào các hoạt động rèn luyện thể chất thế nhưng lại sợ một ngày dựa trên lý do đó mà người ấy có cớ để lừa dối mình.

Sống theo sợ hãi sẽ không thể nào đưa bạn đến với một mối quan hệ sâu sắc. Dù rằng bạn có mời người ấy vào nhưng đâu đó vẫn có một bức tường ngăn cách. Rồi một ngày mọi thứ sẽ dừng lại bởi tình yêu đó không còn đủ lớn để bảo vệ bạn thoát khỏi những mâu thuẫn dẫn đến đổ vỡ.

Người sống trong sợ hãi thường là người hay tính toán thiệt hơn, lên kế hoạch, chuẩn bị đề phòng và sẽ tấn công đối phương nếu cần thiết để bảo vệ cái Tôi tuyệt đối của mình nhằm đạt được mong muốn bằng mọi giá. Tình yêu của họ cũng đầy những nỗi ám ảnh, níu kéo, day dứt, bi lụy và khổ đau để đến một ngày hạnh phúc vụt khỏi tầm tay lúc nào chẳng ai hay!

 

Thế nên thay vì sống trong sợ hãi, bạn hãy can đảm yêu người bên cạnh một cách trọn vẹn. Không có nghĩa là bạn sẽ nhắm mắt yêu mà bạn cần can đảm bước qua nỗi sợ để yêu hiện tại một cách hoàn hảo nhất. Người sống trong tình yêu là người không lo sợ về tương lai. Để làm được điều đó bạn phải đem nỗi sợ ra ánh sáng, cùng nhau thảo luận và đưa ra phương pháp hợp lý cho tình cảm của mình.

Cũng giống như những nhà thám hiểm dẫu biết rằng đại dương kia có bao la hay hung tợn cách mấy cũng không dễ gì khuất phục được hai bạn. Vậy nên các bạn hãy tự do yêu đi, yêu thật nhiều vào, tin tưởng nhau một cách có cơ sở. Khi có tình yêu thì hai tâm hồn sẽ hòa quyện vào nhau, hòa hợp chứ không phải hòa tan hay thỏa hiệp. 

Can đảm sống, can đảm yêu và can đảm vượt qua những thử thách làm bạn chùn bước. Bởi tình yêu cũng giống như một những đóa hoa hồng rực rỡ chỉ nở trên những cánh đồng màu mỡ, bao dung, vị tha và rộng lượng – nơi mà nỗi sợ sẽ không có cơ hội cản bước tình yêu của bạn.

MIA NGUYỄN

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...