ĐÀN ÔNG KHÔNG LÀ THẾ!

ĐÀN ÔNG KHÔNG LÀ THẾ!

 

“Đàn ông là thế” có phải là một lời biện minh cho sự ích kỷ của một số người nhằm thỏa mãn tính cam chịu của cánh đàn bà?  Chính cách nuôi dạy từ trong gia đình đã hình thành một tư tưởng hệ nhún nhường kéo theo việc ngó lơ ở cả đàn ông và phụ nữ. Đó là nguyên nhân của những nỗi ấm ức khiến kẻ khóc người cười và cứ thế mạnh ai cứ tiếp tục đổ hết lỗi lầm cho nhau.

Đàn ông và phụ nữ do đâu mà khác biệt

Mỗi chúng ta là sản phẩm của quá khứ, của những thông điệp mà ta nhận được không chỉ từ cha mẹ, gia đình và người thân, mà còn từ chính bạn bè, thầy cô, tivi, tạp chí, phim ảnh, âm nhạc và cả Internet. 

Dù ý thức hay không thì những thông điệp này đã trở thành một phần tạo nên con người chúng ta, cách bạn lựa chọn trở thành người đàn ông và phụ nữ như thế nào trong xã hội hiện đại, cách bạn tương tác với người xung quanh và những gì bạn nghĩ mình xứng đáng nhận được.

Phụ nữ từ nhỏ đã được nuôi dạy theo hướng làm hài lòng người khác và tuân thủ theo khuôn phép. Đàn ông thì được khuyến khích thể hiện cái Tôi và bản lĩnh của mình. Sự tự do và nuông chìu từ chính những người cha, người mẹ đã tạo ra một số những anh chồng hờ hững với công việc gia đình, thích thể hiện, gia trưởng và hay kì kèo hoạnh họe, huyễn hoặc vị trí của bản thân. Họ  luôn tìm cách nghĩ rằng đàn ông là chỉ biết làm việc lớn dù rằng chẳng biết việc đại sự đó là như thế nào.

Trong lần tình cờ tôi đến thăm cô bạn học cùng Đại học vừa sinh em bé. Vừa bước vào nhà tôi đã nghe tiếng Hoàng vọng ra. Anh vừa mới nghỉ việc không chấp nhận cảnh đi làm công ăn lương suốt ngày. Anh cho rằng bản thân mình giỏi đủ làm ông này ông nọ nhưng do bị chèn ép và thời cơ chưa tới mới ra nông nỗi này. Ngồi cùng Yến gương mặt sầu não vì lo lắng cho con giờ lại phải lo thêm anh chồng suốt ngày chỉ thích mơ với mộng. 

Hoàng học hết cấp ba rồi xin vào học trung cấp du lịch, cha mẹ anh không giàu nhưng cũng đủ lo cho anh không thiếu thứ gì. Học giữa chừng anh chê công việc hướng dẫn đi sớm về khuya thế là anh bỏ học xin làm việc lễ tân văn phòng. Anh làm được ít thời gian thì lại bảo không thăng tiếng rồi ở nhà đợi ông bác ở quê xin việc Nhà nước làm. Cứ thế anh chẳng màng lo nghĩ, ba năm anh thay đổi gần 10 công việc. Yến bảo anh lúc nào cũng thích thể hiện mình, chưa bao giờ phụ cô việc nhà lại thêm cái tính ỷ lại không biết nhún nhường mà  trình độ thì không tới đâu nên mãi cũng không thể nào ổn định nổi.

Ngoài kia còn biết bao người như Hoàng, những người con cầu khẩn chưa bao giờ thích làm việc nhà hay giúp đỡ gia đình. Họ phù phiếm như thể đàn ông sinh ra là có tất cả không cần cố gắng.

Đàn ông nông nổi cũng do phụ nữ “bắc cầu”

“Tiên trách kỷ hậu trách nhân”, trước khi trách các anh thì phụ nữ chúng ta phải tự nhìn lại bản thân mình trước đã. Làm mẹ là một việc vô cùng thiêng liêng và cao quý, đàn ông tốt hay xấu từ lúc còn “đỏ hỏn” phần lớn là do phụ nữ quyết định. Đàn ông có nông nổi cũng là do phụ nữ “bắc cầu” hay do được nuông chiều từ nhỏ và lớn lên trở thành thói quen chẳng thể thay đổi. 

Anh Thư suốt ngày cằn nhằn vì anh chồng chẳng bao giờ chịu chơi với con và làm công việc nhà. Theo chồng Anh Thư thì nấu cơm, rửa chén, quét nhà là chuyện vặt, chuyện của đàn bà. Cũng giống như nhậu, chửi thề, hút thuốc lá, ngồi quán tám chuyện là nhu cầu của đàn ông, phụ nữ là phải ăn mặc kín đáo, không la cà, nói năng hòa nhã và biết làm việc nhà, nuôi dạy con cái, phục vụ chồng, gia đình chồng, bạn bè, hàng xóm và cần thiết hơn nữa là phải biết làm thêm việc xã hội.

Còn đâu là tình yêu, sự chia ngọt sẻ bùi giữa hai vợ chồng. Còn đâu là sớm tối có nhau khi mà tất cả các quán nhậu Sài Gòn và từng ngã đường ở Việt Nam lấp đầy các anh chồng thích nói chuyện đao to búa lớn? Ai sẽ mang đến niềm vui và tiếng cười cho gia đình, con cái khi mà người phụ nữ ở nhà phải quằn gánh lo âu? 

Bức tranh gia đình bị bóp méo và hụt hẫng trong đôi mắt trẻ thơ để rồi khi trưởng thành chúng quen dần với những thói quen của cha mẹ và tự mình mắc kẹt trong cái bẫy “gái ngoan” và “đàn ông phải thế” mà chính những người đi trước tạo ra.

Chuẩn mực trong cuộc sống là do mỗi người góp nhặt, rèn luyện và học hỏi. Một gia đình hạnh phúc cần lắm sự chung tay của cả hai vợ chồng. Không phải vô tình mà ông bà ta lại gọi vợ chồng chung sống với nhau lâu ngày là “đôi bạn đời”. Vì nếu không phải bạn thì sao ta có thể tôn trọng nhau, chia sẻ và quan tâm nhau một cách khách quan nhất có thể. 

Xin đừng đánh đồng đàn ông không phải ai cũng thế!

“Đàn ông phải thế” một lần nữa lại đặt ra những tiêu chuẩn vô lý, dường như chỉ để ngụy biện cho sự vô tâm, thờ ơ, ích kỷ. Thế nhưng, cũng chính trong thế giới phụ nữ cũng có người lại dễ dàng bằng lòng và làm ngơ trước những thói hư, tật xấu của con trai và anh chồng ở nhà. Họ bất lực và tự an ủi mình rằng “Đàn ông chắc ai cũng thế !”.

Nhưng xin đính chính đàn ông không phải ai cũng vậy. Cũng giống như phụ nữ có người vô tâm thì ắt cũng sẽ có nhiều người có tâm với gia đình và chồng con của mình. Thói quen trong suy nghĩ, tư duy tuy khó thay đổi nhưng hoàn toàn không phải là không thể nếu chúng ta được giáo dục tốt ngay từ nhỏ. 

Đừng bằng lòng với những gì mình thấy hay những quan điểm đàn ông phải nhậu nhẹt, phải tụ tập bạn bè, phải la cà quán xá, phải có thú vui, không gian riêng, có được tự do, phải năm thê bảy thiếp mới là đàn ông.

Chẳng người đàn ông tốt nào muốn mình phải thế vì họ có sĩ diện, biết lẽ phải và chẳng ai muốn đánh đổi hạnh phúc gia đình, tình yêu vợ con của mình cho những cái “vui” qua đường không đáng. Vì vợ cũng chính là người sẽ cùng bạn đi tới cuối con đường đời lắm chông gai, cùng bạn đầu ấp tay gối qua những bão giông của thường ngày.

Thế nên phụ nữ hãy biết rộng lượng với người đàn ông xứng đáng và cũng nên ích kỷ vì mình một chút để không ôm hết thiệt thòi, tủi phận. Phụ nữ có bản lĩnh sẽ biết lựa chọn và nuông chiều bản thân hơn là phải chấp nhận những lời ngụy biện lạc lối. Chẳng ai ép mình làm một sự chọn lựa, nên hãy trân trọng những gì bạn đang có để không nuối tiếc khi những điều đẹp nhất bỗng ra đi mà chẳng thể nào ta tìm kiếm hay đong đầy lại được.

MIA NGUYỄN

“Đàn ông là thế” có phải là một lời biện minh cho sự ích kỷ của một số người nhằm thỏa mãn tính cam chịu của cánh đàn bà?  Chính cách nuôi dạy từ trong gia đình đã hình thành một tư tưởng hệ nhún nhường kéo theo việc ngó lơ ở cả đàn ông và phụ nữ. Đó là nguyên nhân của những nỗi ấm ức khiến kẻ khóc người cười và cứ thế mạnh ai cứ tiếp tục đổ hết lỗi lầm cho nhau.

Đàn ông và phụ nữ do đâu mà khác biệt

Mỗi chúng ta là sản phẩm của quá khứ, của những thông điệp mà ta nhận được không chỉ từ cha mẹ, gia đình và người thân, mà còn từ chính bạn bè, thầy cô, tivi, tạp chí, phim ảnh, âm nhạc và cả Internet. 

Dù ý thức hay không thì những thông điệp này đã trở thành một phần tạo nên con người chúng ta, cách bạn lựa chọn trở thành người đàn ông và phụ nữ như thế nào trong xã hội hiện đại, cách bạn tương tác với người xung quanh và những gì bạn nghĩ mình xứng đáng nhận được.

Phụ nữ từ nhỏ đã được nuôi dạy theo hướng làm hài lòng người khác và tuân thủ theo khuôn phép. Đàn ông thì được khuyến khích thể hiện cái Tôi và bản lĩnh của mình. Sự tự do và nuông chìu từ chính những người cha, người mẹ đã tạo ra một số những anh chồng hờ hững với công việc gia đình, thích thể hiện, gia trưởng và hay kì kèo hoạnh họe, huyễn hoặc vị trí của bản thân. Họ  luôn tìm cách nghĩ rằng đàn ông là chỉ biết làm việc lớn dù rằng chẳng biết việc đại sự đó là như thế nào.

Trong lần tình cờ tôi đến thăm cô bạn học cùng Đại học vừa sinh em bé. Vừa bước vào nhà tôi đã nghe tiếng Hoàng vọng ra. Anh vừa mới nghỉ việc không chấp nhận cảnh đi làm công ăn lương suốt ngày. Anh cho rằng bản thân mình giỏi đủ làm ông này ông nọ nhưng do bị chèn ép và thời cơ chưa tới mới ra nông nỗi này. Ngồi cùng Yến gương mặt sầu não vì lo lắng cho con giờ lại phải lo thêm anh chồng suốt ngày chỉ thích mơ với mộng. 

Hoàng học hết cấp ba rồi xin vào học trung cấp du lịch, cha mẹ anh không giàu nhưng cũng đủ lo cho anh không thiếu thứ gì. Học giữa chừng anh chê công việc hướng dẫn đi sớm về khuya thế là anh bỏ học xin làm việc lễ tân văn phòng. Anh làm được ít thời gian thì lại bảo không thăng tiếng rồi ở nhà đợi ông bác ở quê xin việc Nhà nước làm. Cứ thế anh chẳng màng lo nghĩ, ba năm anh thay đổi gần 10 công việc. Yến bảo anh lúc nào cũng thích thể hiện mình, chưa bao giờ phụ cô việc nhà lại thêm cái tính ỷ lại không biết nhún nhường mà  trình độ thì không tới đâu nên mãi cũng không thể nào ổn định nổi.

Ngoài kia còn biết bao người như Hoàng, những người con cầu khẩn chưa bao giờ thích làm việc nhà hay giúp đỡ gia đình. Họ phù phiếm như thể đàn ông sinh ra là có tất cả không cần cố gắng.

Đàn ông nông nổi cũng do phụ nữ “bắc cầu”

“Tiên trách kỷ hậu trách nhân”, trước khi trách các anh thì phụ nữ chúng ta phải tự nhìn lại bản thân mình trước đã. Làm mẹ là một việc vô cùng thiêng liêng và cao quý, đàn ông tốt hay xấu từ lúc còn “đỏ hỏn” phần lớn là do phụ nữ quyết định. Đàn ông có nông nổi cũng là do phụ nữ “bắc cầu” hay do được nuông chiều từ nhỏ và lớn lên trở thành thói quen chẳng thể thay đổi. 

Anh Thư suốt ngày cằn nhằn vì anh chồng chẳng bao giờ chịu chơi với con và làm công việc nhà. Theo chồng Anh Thư thì nấu cơm, rửa chén, quét nhà là chuyện vặt, chuyện của đàn bà. Cũng giống như nhậu, chửi thề, hút thuốc lá, ngồi quán tám chuyện là nhu cầu của đàn ông, phụ nữ là phải ăn mặc kín đáo, không la cà, nói năng hòa nhã và biết làm việc nhà, nuôi dạy con cái, phục vụ chồng, gia đình chồng, bạn bè, hàng xóm và cần thiết hơn nữa là phải biết làm thêm việc xã hội.

Còn đâu là tình yêu, sự chia ngọt sẻ bùi giữa hai vợ chồng. Còn đâu là sớm tối có nhau khi mà tất cả các quán nhậu Sài Gòn và từng ngã đường ở Việt Nam lấp đầy các anh chồng thích nói chuyện đao to búa lớn? Ai sẽ mang đến niềm vui và tiếng cười cho gia đình, con cái khi mà người phụ nữ ở nhà phải quằn gánh lo âu? 

Bức tranh gia đình bị bóp méo và hụt hẫng trong đôi mắt trẻ thơ để rồi khi trưởng thành chúng quen dần với những thói quen của cha mẹ và tự mình mắc kẹt trong cái bẫy “gái ngoan” và “đàn ông phải thế” mà chính những người đi trước tạo ra.

Chuẩn mực trong cuộc sống là do mỗi người góp nhặt, rèn luyện và học hỏi. Một gia đình hạnh phúc cần lắm sự chung tay của cả hai vợ chồng. Không phải vô tình mà ông bà ta lại gọi vợ chồng chung sống với nhau lâu ngày là “đôi bạn đời”. Vì nếu không phải bạn thì sao ta có thể tôn trọng nhau, chia sẻ và quan tâm nhau một cách khách quan nhất có thể. 

Xin đừng đánh đồng đàn ông không phải ai cũng thế!

“Đàn ông phải thế” một lần nữa lại đặt ra những tiêu chuẩn vô lý, dường như chỉ để ngụy biện cho sự vô tâm, thờ ơ, ích kỷ. Thế nhưng, cũng chính trong thế giới phụ nữ cũng có người lại dễ dàng bằng lòng và làm ngơ trước những thói hư, tật xấu của con trai và anh chồng ở nhà. Họ bất lực và tự an ủi mình rằng “Đàn ông chắc ai cũng thế !”.

Nhưng xin đính chính đàn ông không phải ai cũng vậy. Cũng giống như phụ nữ có người vô tâm thì ắt cũng sẽ có nhiều người có tâm với gia đình và chồng con của mình. Thói quen trong suy nghĩ, tư duy tuy khó thay đổi nhưng hoàn toàn không phải là không thể nếu chúng ta được giáo dục tốt ngay từ nhỏ. 

Đừng bằng lòng với những gì mình thấy hay những quan điểm đàn ông phải nhậu nhẹt, phải tụ tập bạn bè, phải la cà quán xá, phải có thú vui, không gian riêng, có được tự do, phải năm thê bảy thiếp mới là đàn ông.

Chẳng người đàn ông tốt nào muốn mình phải thế vì họ có sĩ diện, biết lẽ phải và chẳng ai muốn đánh đổi hạnh phúc gia đình, tình yêu vợ con của mình cho những cái “vui” qua đường không đáng. Vì vợ cũng chính là người sẽ cùng bạn đi tới cuối con đường đời lắm chông gai, cùng bạn đầu ấp tay gối qua những bão giông của thường ngày.

Thế nên phụ nữ hãy biết rộng lượng với người đàn ông xứng đáng và cũng nên ích kỷ vì mình một chút để không ôm hết thiệt thòi, tủi phận. Phụ nữ có bản lĩnh sẽ biết lựa chọn và nuông chiều bản thân hơn là phải chấp nhận những lời ngụy biện lạc lối. Chẳng ai ép mình làm một sự chọn lựa, nên hãy trân trọng những gì bạn đang có để không nuối tiếc khi những điều đẹp nhất bỗng ra đi mà chẳng thể nào ta tìm kiếm hay đong đầy lại được.

MIA NGUYỄN

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...