ĐÀN ÔNG KHÔNG LÀ THẾ!

ĐÀN ÔNG KHÔNG LÀ THẾ!

 

“Đàn ông là thế” có phải là một lời biện minh cho sự ích kỷ của một số người nhằm thỏa mãn tính cam chịu của cánh đàn bà?  Chính cách nuôi dạy từ trong gia đình đã hình thành một tư tưởng hệ nhún nhường kéo theo việc ngó lơ ở cả đàn ông và phụ nữ. Đó là nguyên nhân của những nỗi ấm ức khiến kẻ khóc người cười và cứ thế mạnh ai cứ tiếp tục đổ hết lỗi lầm cho nhau.

Đàn ông và phụ nữ do đâu mà khác biệt

Mỗi chúng ta là sản phẩm của quá khứ, của những thông điệp mà ta nhận được không chỉ từ cha mẹ, gia đình và người thân, mà còn từ chính bạn bè, thầy cô, tivi, tạp chí, phim ảnh, âm nhạc và cả Internet. 

Dù ý thức hay không thì những thông điệp này đã trở thành một phần tạo nên con người chúng ta, cách bạn lựa chọn trở thành người đàn ông và phụ nữ như thế nào trong xã hội hiện đại, cách bạn tương tác với người xung quanh và những gì bạn nghĩ mình xứng đáng nhận được.

Phụ nữ từ nhỏ đã được nuôi dạy theo hướng làm hài lòng người khác và tuân thủ theo khuôn phép. Đàn ông thì được khuyến khích thể hiện cái Tôi và bản lĩnh của mình. Sự tự do và nuông chìu từ chính những người cha, người mẹ đã tạo ra một số những anh chồng hờ hững với công việc gia đình, thích thể hiện, gia trưởng và hay kì kèo hoạnh họe, huyễn hoặc vị trí của bản thân. Họ  luôn tìm cách nghĩ rằng đàn ông là chỉ biết làm việc lớn dù rằng chẳng biết việc đại sự đó là như thế nào.

Trong lần tình cờ tôi đến thăm cô bạn học cùng Đại học vừa sinh em bé. Vừa bước vào nhà tôi đã nghe tiếng Hoàng vọng ra. Anh vừa mới nghỉ việc không chấp nhận cảnh đi làm công ăn lương suốt ngày. Anh cho rằng bản thân mình giỏi đủ làm ông này ông nọ nhưng do bị chèn ép và thời cơ chưa tới mới ra nông nỗi này. Ngồi cùng Yến gương mặt sầu não vì lo lắng cho con giờ lại phải lo thêm anh chồng suốt ngày chỉ thích mơ với mộng. 

Hoàng học hết cấp ba rồi xin vào học trung cấp du lịch, cha mẹ anh không giàu nhưng cũng đủ lo cho anh không thiếu thứ gì. Học giữa chừng anh chê công việc hướng dẫn đi sớm về khuya thế là anh bỏ học xin làm việc lễ tân văn phòng. Anh làm được ít thời gian thì lại bảo không thăng tiếng rồi ở nhà đợi ông bác ở quê xin việc Nhà nước làm. Cứ thế anh chẳng màng lo nghĩ, ba năm anh thay đổi gần 10 công việc. Yến bảo anh lúc nào cũng thích thể hiện mình, chưa bao giờ phụ cô việc nhà lại thêm cái tính ỷ lại không biết nhún nhường mà  trình độ thì không tới đâu nên mãi cũng không thể nào ổn định nổi.

Ngoài kia còn biết bao người như Hoàng, những người con cầu khẩn chưa bao giờ thích làm việc nhà hay giúp đỡ gia đình. Họ phù phiếm như thể đàn ông sinh ra là có tất cả không cần cố gắng.

Đàn ông nông nổi cũng do phụ nữ “bắc cầu”

“Tiên trách kỷ hậu trách nhân”, trước khi trách các anh thì phụ nữ chúng ta phải tự nhìn lại bản thân mình trước đã. Làm mẹ là một việc vô cùng thiêng liêng và cao quý, đàn ông tốt hay xấu từ lúc còn “đỏ hỏn” phần lớn là do phụ nữ quyết định. Đàn ông có nông nổi cũng là do phụ nữ “bắc cầu” hay do được nuông chiều từ nhỏ và lớn lên trở thành thói quen chẳng thể thay đổi. 

Anh Thư suốt ngày cằn nhằn vì anh chồng chẳng bao giờ chịu chơi với con và làm công việc nhà. Theo chồng Anh Thư thì nấu cơm, rửa chén, quét nhà là chuyện vặt, chuyện của đàn bà. Cũng giống như nhậu, chửi thề, hút thuốc lá, ngồi quán tám chuyện là nhu cầu của đàn ông, phụ nữ là phải ăn mặc kín đáo, không la cà, nói năng hòa nhã và biết làm việc nhà, nuôi dạy con cái, phục vụ chồng, gia đình chồng, bạn bè, hàng xóm và cần thiết hơn nữa là phải biết làm thêm việc xã hội.

Còn đâu là tình yêu, sự chia ngọt sẻ bùi giữa hai vợ chồng. Còn đâu là sớm tối có nhau khi mà tất cả các quán nhậu Sài Gòn và từng ngã đường ở Việt Nam lấp đầy các anh chồng thích nói chuyện đao to búa lớn? Ai sẽ mang đến niềm vui và tiếng cười cho gia đình, con cái khi mà người phụ nữ ở nhà phải quằn gánh lo âu? 

Bức tranh gia đình bị bóp méo và hụt hẫng trong đôi mắt trẻ thơ để rồi khi trưởng thành chúng quen dần với những thói quen của cha mẹ và tự mình mắc kẹt trong cái bẫy “gái ngoan” và “đàn ông phải thế” mà chính những người đi trước tạo ra.

Chuẩn mực trong cuộc sống là do mỗi người góp nhặt, rèn luyện và học hỏi. Một gia đình hạnh phúc cần lắm sự chung tay của cả hai vợ chồng. Không phải vô tình mà ông bà ta lại gọi vợ chồng chung sống với nhau lâu ngày là “đôi bạn đời”. Vì nếu không phải bạn thì sao ta có thể tôn trọng nhau, chia sẻ và quan tâm nhau một cách khách quan nhất có thể. 

Xin đừng đánh đồng đàn ông không phải ai cũng thế!

“Đàn ông phải thế” một lần nữa lại đặt ra những tiêu chuẩn vô lý, dường như chỉ để ngụy biện cho sự vô tâm, thờ ơ, ích kỷ. Thế nhưng, cũng chính trong thế giới phụ nữ cũng có người lại dễ dàng bằng lòng và làm ngơ trước những thói hư, tật xấu của con trai và anh chồng ở nhà. Họ bất lực và tự an ủi mình rằng “Đàn ông chắc ai cũng thế !”.

Nhưng xin đính chính đàn ông không phải ai cũng vậy. Cũng giống như phụ nữ có người vô tâm thì ắt cũng sẽ có nhiều người có tâm với gia đình và chồng con của mình. Thói quen trong suy nghĩ, tư duy tuy khó thay đổi nhưng hoàn toàn không phải là không thể nếu chúng ta được giáo dục tốt ngay từ nhỏ. 

Đừng bằng lòng với những gì mình thấy hay những quan điểm đàn ông phải nhậu nhẹt, phải tụ tập bạn bè, phải la cà quán xá, phải có thú vui, không gian riêng, có được tự do, phải năm thê bảy thiếp mới là đàn ông.

Chẳng người đàn ông tốt nào muốn mình phải thế vì họ có sĩ diện, biết lẽ phải và chẳng ai muốn đánh đổi hạnh phúc gia đình, tình yêu vợ con của mình cho những cái “vui” qua đường không đáng. Vì vợ cũng chính là người sẽ cùng bạn đi tới cuối con đường đời lắm chông gai, cùng bạn đầu ấp tay gối qua những bão giông của thường ngày.

Thế nên phụ nữ hãy biết rộng lượng với người đàn ông xứng đáng và cũng nên ích kỷ vì mình một chút để không ôm hết thiệt thòi, tủi phận. Phụ nữ có bản lĩnh sẽ biết lựa chọn và nuông chiều bản thân hơn là phải chấp nhận những lời ngụy biện lạc lối. Chẳng ai ép mình làm một sự chọn lựa, nên hãy trân trọng những gì bạn đang có để không nuối tiếc khi những điều đẹp nhất bỗng ra đi mà chẳng thể nào ta tìm kiếm hay đong đầy lại được.

MIA NGUYỄN

“Đàn ông là thế” có phải là một lời biện minh cho sự ích kỷ của một số người nhằm thỏa mãn tính cam chịu của cánh đàn bà?  Chính cách nuôi dạy từ trong gia đình đã hình thành một tư tưởng hệ nhún nhường kéo theo việc ngó lơ ở cả đàn ông và phụ nữ. Đó là nguyên nhân của những nỗi ấm ức khiến kẻ khóc người cười và cứ thế mạnh ai cứ tiếp tục đổ hết lỗi lầm cho nhau.

Đàn ông và phụ nữ do đâu mà khác biệt

Mỗi chúng ta là sản phẩm của quá khứ, của những thông điệp mà ta nhận được không chỉ từ cha mẹ, gia đình và người thân, mà còn từ chính bạn bè, thầy cô, tivi, tạp chí, phim ảnh, âm nhạc và cả Internet. 

Dù ý thức hay không thì những thông điệp này đã trở thành một phần tạo nên con người chúng ta, cách bạn lựa chọn trở thành người đàn ông và phụ nữ như thế nào trong xã hội hiện đại, cách bạn tương tác với người xung quanh và những gì bạn nghĩ mình xứng đáng nhận được.

Phụ nữ từ nhỏ đã được nuôi dạy theo hướng làm hài lòng người khác và tuân thủ theo khuôn phép. Đàn ông thì được khuyến khích thể hiện cái Tôi và bản lĩnh của mình. Sự tự do và nuông chìu từ chính những người cha, người mẹ đã tạo ra một số những anh chồng hờ hững với công việc gia đình, thích thể hiện, gia trưởng và hay kì kèo hoạnh họe, huyễn hoặc vị trí của bản thân. Họ  luôn tìm cách nghĩ rằng đàn ông là chỉ biết làm việc lớn dù rằng chẳng biết việc đại sự đó là như thế nào.

Trong lần tình cờ tôi đến thăm cô bạn học cùng Đại học vừa sinh em bé. Vừa bước vào nhà tôi đã nghe tiếng Hoàng vọng ra. Anh vừa mới nghỉ việc không chấp nhận cảnh đi làm công ăn lương suốt ngày. Anh cho rằng bản thân mình giỏi đủ làm ông này ông nọ nhưng do bị chèn ép và thời cơ chưa tới mới ra nông nỗi này. Ngồi cùng Yến gương mặt sầu não vì lo lắng cho con giờ lại phải lo thêm anh chồng suốt ngày chỉ thích mơ với mộng. 

Hoàng học hết cấp ba rồi xin vào học trung cấp du lịch, cha mẹ anh không giàu nhưng cũng đủ lo cho anh không thiếu thứ gì. Học giữa chừng anh chê công việc hướng dẫn đi sớm về khuya thế là anh bỏ học xin làm việc lễ tân văn phòng. Anh làm được ít thời gian thì lại bảo không thăng tiếng rồi ở nhà đợi ông bác ở quê xin việc Nhà nước làm. Cứ thế anh chẳng màng lo nghĩ, ba năm anh thay đổi gần 10 công việc. Yến bảo anh lúc nào cũng thích thể hiện mình, chưa bao giờ phụ cô việc nhà lại thêm cái tính ỷ lại không biết nhún nhường mà  trình độ thì không tới đâu nên mãi cũng không thể nào ổn định nổi.

Ngoài kia còn biết bao người như Hoàng, những người con cầu khẩn chưa bao giờ thích làm việc nhà hay giúp đỡ gia đình. Họ phù phiếm như thể đàn ông sinh ra là có tất cả không cần cố gắng.

Đàn ông nông nổi cũng do phụ nữ “bắc cầu”

“Tiên trách kỷ hậu trách nhân”, trước khi trách các anh thì phụ nữ chúng ta phải tự nhìn lại bản thân mình trước đã. Làm mẹ là một việc vô cùng thiêng liêng và cao quý, đàn ông tốt hay xấu từ lúc còn “đỏ hỏn” phần lớn là do phụ nữ quyết định. Đàn ông có nông nổi cũng là do phụ nữ “bắc cầu” hay do được nuông chiều từ nhỏ và lớn lên trở thành thói quen chẳng thể thay đổi. 

Anh Thư suốt ngày cằn nhằn vì anh chồng chẳng bao giờ chịu chơi với con và làm công việc nhà. Theo chồng Anh Thư thì nấu cơm, rửa chén, quét nhà là chuyện vặt, chuyện của đàn bà. Cũng giống như nhậu, chửi thề, hút thuốc lá, ngồi quán tám chuyện là nhu cầu của đàn ông, phụ nữ là phải ăn mặc kín đáo, không la cà, nói năng hòa nhã và biết làm việc nhà, nuôi dạy con cái, phục vụ chồng, gia đình chồng, bạn bè, hàng xóm và cần thiết hơn nữa là phải biết làm thêm việc xã hội.

Còn đâu là tình yêu, sự chia ngọt sẻ bùi giữa hai vợ chồng. Còn đâu là sớm tối có nhau khi mà tất cả các quán nhậu Sài Gòn và từng ngã đường ở Việt Nam lấp đầy các anh chồng thích nói chuyện đao to búa lớn? Ai sẽ mang đến niềm vui và tiếng cười cho gia đình, con cái khi mà người phụ nữ ở nhà phải quằn gánh lo âu? 

Bức tranh gia đình bị bóp méo và hụt hẫng trong đôi mắt trẻ thơ để rồi khi trưởng thành chúng quen dần với những thói quen của cha mẹ và tự mình mắc kẹt trong cái bẫy “gái ngoan” và “đàn ông phải thế” mà chính những người đi trước tạo ra.

Chuẩn mực trong cuộc sống là do mỗi người góp nhặt, rèn luyện và học hỏi. Một gia đình hạnh phúc cần lắm sự chung tay của cả hai vợ chồng. Không phải vô tình mà ông bà ta lại gọi vợ chồng chung sống với nhau lâu ngày là “đôi bạn đời”. Vì nếu không phải bạn thì sao ta có thể tôn trọng nhau, chia sẻ và quan tâm nhau một cách khách quan nhất có thể. 

Xin đừng đánh đồng đàn ông không phải ai cũng thế!

“Đàn ông phải thế” một lần nữa lại đặt ra những tiêu chuẩn vô lý, dường như chỉ để ngụy biện cho sự vô tâm, thờ ơ, ích kỷ. Thế nhưng, cũng chính trong thế giới phụ nữ cũng có người lại dễ dàng bằng lòng và làm ngơ trước những thói hư, tật xấu của con trai và anh chồng ở nhà. Họ bất lực và tự an ủi mình rằng “Đàn ông chắc ai cũng thế !”.

Nhưng xin đính chính đàn ông không phải ai cũng vậy. Cũng giống như phụ nữ có người vô tâm thì ắt cũng sẽ có nhiều người có tâm với gia đình và chồng con của mình. Thói quen trong suy nghĩ, tư duy tuy khó thay đổi nhưng hoàn toàn không phải là không thể nếu chúng ta được giáo dục tốt ngay từ nhỏ. 

Đừng bằng lòng với những gì mình thấy hay những quan điểm đàn ông phải nhậu nhẹt, phải tụ tập bạn bè, phải la cà quán xá, phải có thú vui, không gian riêng, có được tự do, phải năm thê bảy thiếp mới là đàn ông.

Chẳng người đàn ông tốt nào muốn mình phải thế vì họ có sĩ diện, biết lẽ phải và chẳng ai muốn đánh đổi hạnh phúc gia đình, tình yêu vợ con của mình cho những cái “vui” qua đường không đáng. Vì vợ cũng chính là người sẽ cùng bạn đi tới cuối con đường đời lắm chông gai, cùng bạn đầu ấp tay gối qua những bão giông của thường ngày.

Thế nên phụ nữ hãy biết rộng lượng với người đàn ông xứng đáng và cũng nên ích kỷ vì mình một chút để không ôm hết thiệt thòi, tủi phận. Phụ nữ có bản lĩnh sẽ biết lựa chọn và nuông chiều bản thân hơn là phải chấp nhận những lời ngụy biện lạc lối. Chẳng ai ép mình làm một sự chọn lựa, nên hãy trân trọng những gì bạn đang có để không nuối tiếc khi những điều đẹp nhất bỗng ra đi mà chẳng thể nào ta tìm kiếm hay đong đầy lại được.

MIA NGUYỄN

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

SINH VIÊN TÂM LÝ CHỌN THAM VẤN HƠN TRỊ LIỆU

Trong quá trình học và định hướng nghề nghiệp, không ít sinh viên ngành tâm lý lựa chọn theo hướng tham vấn thay vì trị liệu chuyên sâu. Đây không phải là sự “kém hơn” về chuyên môn, mà phản ánh những khác biệt về đào tạo, trách nhiệm và mức độ sẵn sàng cá nhân. Thứ...

LÝ DO MỌI NGƯỜI CHI TRẢ CHO TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Dù ngày càng nhiều người nói về sức khỏe tinh thần, thực tế vẫn cho thấy phần lớn mọi người ngần ngại chi trả cho tâm lý trị liệu. Điều này không đơn thuần vì tài chính, mà còn liên quan đến cách xã hội nhìn nhận giá trị của sức khỏe tâm thần. Thứ nhất, sức...

VÌ SAO NAM GIỚI KHÔNG TÌM ĐẾN TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Dù phải đối mặt với áp lực, tổn thương và khủng hoảng như bất kỳ ai, nam giới vẫn ít tìm đến tâm lý trị liệu hơn nữ giới ở hầu hết các quốc gia. Điều này không có nghĩa là họ ít đau khổ hơn. Ngược lại, nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới có tỷ lệ tự tử cao hơn, nhưng...

NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU KHÁC CHUYÊN GIA TÂM LÝ TRÊN TIVI

Trong thời đại truyền thông phát triển, chúng ta dễ dàng bắt gặp những “chuyên gia tâm lý” xuất hiện trên truyền hình, podcast hoặc mạng xã hội, đưa ra lời khuyên nhanh chóng cho các vấn đề tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con hay khủng hoảng cá nhân. Điều này vô tình tạo...