TẾT TRONG GIỎ QUÀ CỦA NGƯỜI XA QUÊ

TẾT TRONG GIỎ QUÀ CỦA NGƯỜI XA QUÊ

5 giờ sáng ngày cận Tết, tôi kéo va li và hai, ba giỏ đồ ra sân ga, lắng nghe tiếng còi tàu vang lên từng đợt và tiếng hành khách cùng nhau nói cười, chia sẻ niềm vui đoàn tụ mỗi dịp Tết đến xuân về. 

Bỏ qua sự chật chội, đông đúc hay đôi lúc mệt mỏi trên những chuyến tàu xa, trái tim tôi rạo rực niềm vui chào đón tân niên trong từng nhịp bánh, bởi tôi hiểu rằng: Tôi đang đem xuân về cho gia đình!

Trước khi lên tàu vài ngày, tôi ghé qua nhiều khu chợ ở thành phố để lựa từng tấm áo, hộp quà, với hy vọng có thể đem lại niềm vui bất ngờ cho những người thân yêu nơi quê nhà. Cũng như tôi, người người ra ga về quê ăn Tết, ai cũng cố gắng mang theo cơ man là thứ. Có người xách gói bánh bịch kẹo nặng trịch, người lại cẩn thận nâng niu chiếc áo mới. Có người còn mang theo cành mai, khóm quất, chậu đào. Cứ như thế, mỗi khoang tàu trên những chuyến xe hồi hương vô tình trở thành một phiên chợ Tết nho nhỏ, nơi mà ai cũng nói cười rạng rỡ và cùng chia sẻ niềm vui khi tân niên sắp đến.

Trên những chiếc ghế xoay vào nhau của mỗi khoang tàu, tôi lại có dịp lắng nghe những câu chuyện của những người xa quê. Có cô em gái năm nhất đi học xa, chưa bao giờ thôi nhớ nhà, dù cuộc sống sinh viên thiếu thốn đủ điều nhưng vẫn chắt chiu để mua cho gia đình vài món đặc sản từ thành phố. Có chú theo bạn vào làm công ở thành phố cả năm, dù vất vả, thiếu thốn nhưng vẫn “về nhà kẻo các con mong”. Hành trang của chú chẳng có gì nhiều ngoài đôi dép, cái mũ, cái áo mới cho thằng Tí, cái Sửu ở nhà. Giữa những câu chuyện của những người con xa xứ trên mỗi chuyến tàu, người ta lại niềm nở mời nhau miếng bánh, múi quýt. Có lẽ nỗi háo hức về quê và sự đồng cảm khiến mỗi người dễ dàng cởi mở với nhau hơn.

Quả thật, nhiều người cho rằng ngày Tết đang dần mất đi ý nghĩa của nó, thậm chí là trở nên buồn chán và phiền phức, nhưng với những kẻ cả năm trời bươn chải nơi đất khách quê người như tôi, Tết mang niềm vui vô cùng lớn lao, được gói gọn trong ba chữ vỏn vẹn: được về nhà.

Rồi tàu cập bến, qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy ba mẹ và em gái đang đứng đợi tôi giữa hàng người đông đúc nơi sân ga. Mỗi lần về, ba sẽ giúp tôi xách hành lý, mẹ không ngừng hỏi thăm tôi có khỏe không, học hành, làm việc thế nào, còn em gái sẽ dúi vào tay tôi cây kẹo mút mà em đã để dành. Lần nào cũng vậy, ba mẹ tôi luôn mắng yêu: “Ở quê mình có đủ cả, mang về làm gì”. Chỉ là vài món đồ bé mọn chắt chiu, nhưng đủ khiến những người thân yêu đang đợi tôi nơi quê hương cảm thấy “vui như Tết”.

Với những người thành phố, Tết có thể chỉ đơn giản là dịp để họ được đi chơi và “xả hơi” sau những ngày làm việc vất vả, hoặc đơn giản là để quên đi áp lực trong cuộc sống đời thường. Còn đối với những người con xa quê, Tết vừa là cơ hội để họ được đoàn tụ với gia đình bên nồi bánh chưng hay mâm ngũ quả, vừa là dịp để họ mang xuân về cho những người thân yêu. Có món quà được chuẩn bị rất kỳ công, có món lại tủn mủn, nhưng đều được gom góp bằng cả tấm lòng và nỗ lực của những người xa xứ.

Tết của những người xa quê đặc biệt là vậy. Tết không ở những hôm cùng gia đình dọn dẹp và sửa sang nhà cửa, cũng không ở đêm cúng ông Công ông Táo hay những phiên chợ hoa. Tết hiện hữu trong từng giỏ quà, từng gói hành lý, từng tiếng còi tàu ngân nga trên những chuyến xe hồi hương nối đuôi nhau, trải dài dọc trời Nam đất Bắc. Tết gói gọn trong bước chân vội vã ra sân ga, trong những món quà chắt chiu mà người ở xa khệ nệ đem về, trong giây phút khoảng cách được rút ngắn, để người ta có thể sum tụ với những người mà họ luôn yêu thương và mong nhớ.

Một năm mới lại sắp đến. Rồi Tết sẽ lại theo chân tôi – những người con xa xứ, cùng những chuyến tàu và những giỏ quà đi khắp mọi dặm dài của Tổ quốc. Ắt hẳn nhiều người cũng như tôi, dù cả năm có vất vả, thiếu thốn ra sao, vẫn cố gắng về nhà đón xuân với gia đình, vì “Quà nào bằng gia đình sum họp, Tết nào vui bằng Tết đoàn viên”.

CATHERINE

5 giờ sáng ngày cận Tết, tôi kéo va li và hai, ba giỏ đồ ra sân ga, lắng nghe tiếng còi tàu vang lên từng đợt và tiếng hành khách cùng nhau nói cười, chia sẻ niềm vui đoàn tụ mỗi dịp Tết đến xuân về. 

Bỏ qua sự chật chội, đông đúc hay đôi lúc mệt mỏi trên những chuyến tàu xa, trái tim tôi rạo rực niềm vui chào đón tân niên trong từng nhịp bánh, bởi tôi hiểu rằng: Tôi đang đem xuân về cho gia đình!

Trước khi lên tàu vài ngày, tôi ghé qua nhiều khu chợ ở thành phố để lựa từng tấm áo, hộp quà, với hy vọng có thể đem lại niềm vui bất ngờ cho những người thân yêu nơi quê nhà. Cũng như tôi, người người ra ga về quê ăn Tết, ai cũng cố gắng mang theo cơ man là thứ. Có người xách gói bánh bịch kẹo nặng trịch, người lại cẩn thận nâng niu chiếc áo mới. Có người còn mang theo cành mai, khóm quất, chậu đào. Cứ như thế, mỗi khoang tàu trên những chuyến xe hồi hương vô tình trở thành một phiên chợ Tết nho nhỏ, nơi mà ai cũng nói cười rạng rỡ và cùng chia sẻ niềm vui khi tân niên sắp đến.

Trên những chiếc ghế xoay vào nhau của mỗi khoang tàu, tôi lại có dịp lắng nghe những câu chuyện của những người xa quê. Có cô em gái năm nhất đi học xa, chưa bao giờ thôi nhớ nhà, dù cuộc sống sinh viên thiếu thốn đủ điều nhưng vẫn chắt chiu để mua cho gia đình vài món đặc sản từ thành phố. Có chú theo bạn vào làm công ở thành phố cả năm, dù vất vả, thiếu thốn nhưng vẫn “về nhà kẻo các con mong”. Hành trang của chú chẳng có gì nhiều ngoài đôi dép, cái mũ, cái áo mới cho thằng Tí, cái Sửu ở nhà. Giữa những câu chuyện của những người con xa xứ trên mỗi chuyến tàu, người ta lại niềm nở mời nhau miếng bánh, múi quýt. Có lẽ nỗi háo hức về quê và sự đồng cảm khiến mỗi người dễ dàng cởi mở với nhau hơn.

Quả thật, nhiều người cho rằng ngày Tết đang dần mất đi ý nghĩa của nó, thậm chí là trở nên buồn chán và phiền phức, nhưng với những kẻ cả năm trời bươn chải nơi đất khách quê người như tôi, Tết mang niềm vui vô cùng lớn lao, được gói gọn trong ba chữ vỏn vẹn: được về nhà.

Rồi tàu cập bến, qua khung cửa sổ, tôi nhìn thấy ba mẹ và em gái đang đứng đợi tôi giữa hàng người đông đúc nơi sân ga. Mỗi lần về, ba sẽ giúp tôi xách hành lý, mẹ không ngừng hỏi thăm tôi có khỏe không, học hành, làm việc thế nào, còn em gái sẽ dúi vào tay tôi cây kẹo mút mà em đã để dành. Lần nào cũng vậy, ba mẹ tôi luôn mắng yêu: “Ở quê mình có đủ cả, mang về làm gì”. Chỉ là vài món đồ bé mọn chắt chiu, nhưng đủ khiến những người thân yêu đang đợi tôi nơi quê hương cảm thấy “vui như Tết”.

Với những người thành phố, Tết có thể chỉ đơn giản là dịp để họ được đi chơi và “xả hơi” sau những ngày làm việc vất vả, hoặc đơn giản là để quên đi áp lực trong cuộc sống đời thường. Còn đối với những người con xa quê, Tết vừa là cơ hội để họ được đoàn tụ với gia đình bên nồi bánh chưng hay mâm ngũ quả, vừa là dịp để họ mang xuân về cho những người thân yêu. Có món quà được chuẩn bị rất kỳ công, có món lại tủn mủn, nhưng đều được gom góp bằng cả tấm lòng và nỗ lực của những người xa xứ.

Tết của những người xa quê đặc biệt là vậy. Tết không ở những hôm cùng gia đình dọn dẹp và sửa sang nhà cửa, cũng không ở đêm cúng ông Công ông Táo hay những phiên chợ hoa. Tết hiện hữu trong từng giỏ quà, từng gói hành lý, từng tiếng còi tàu ngân nga trên những chuyến xe hồi hương nối đuôi nhau, trải dài dọc trời Nam đất Bắc. Tết gói gọn trong bước chân vội vã ra sân ga, trong những món quà chắt chiu mà người ở xa khệ nệ đem về, trong giây phút khoảng cách được rút ngắn, để người ta có thể sum tụ với những người mà họ luôn yêu thương và mong nhớ.

Một năm mới lại sắp đến. Rồi Tết sẽ lại theo chân tôi – những người con xa xứ, cùng những chuyến tàu và những giỏ quà đi khắp mọi dặm dài của Tổ quốc. Ắt hẳn nhiều người cũng như tôi, dù cả năm có vất vả, thiếu thốn ra sao, vẫn cố gắng về nhà đón xuân với gia đình, vì “Quà nào bằng gia đình sum họp, Tết nào vui bằng Tết đoàn viên”.

CATHERINE

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...