MẮT BÃO

MẮT BÃO

 

Sài Gòn vào đêm. 

Những ô đèn màu lấp lánh từ các chung cư cao cấp được thắp lên, xa hoa, lộng lẫy. Những tòa nhà sang trọng với ánh đèn chạy suốt đêm thâu. Những quán Bar rộn ràng âm thanh, rôm rả và tràn ngập tiếng nói cười khoan khoái. Hàng triệu người với hàng triệu bộ cánh lụa là, mỗi đêm đều như có lễ hội. 

Nhìn từ trên cao xuống là một Sài Gòn với những mảng màu rực rỡ và sung túc. 

Sài Gòn vào đêm. 

Trong các con hẻm nhỏ, là tiếng rao lanh lảnh của xe hàng rong bánh gai, bánh giò kèm với âm thanh rột rẹt, cót két của sợi sên xe đạp cũ rích và mòn mỏi vì thiếu dầu, thiết nhớt. Tiếng leng keng của xe hủ tiếu gõ. Tiếng sột soạt bới móc ở những bãi rác “đầy chiến lợi phẩm” của những người “ăn đêm”. Tiếng thở khò khè của những giấc ngủ rải rác khắp nơi trên lề đường lẫn vào tiếng xe cộ.

Nhìn từ dưới lên là một Sài Gòn vẫn khoác một chiếc áo gấm hoa nhưng lại còn quá xa với nhiều bàn tay với. 

Những mảng tối chìm dưới đáy của bao mảng sáng. Tất cả những người ở hai mảng màu ấy đều đang miệt mài trên các con đường khác nhau. 

Có lẽ điểm chung của những con đường ấy là tất thảy mọi người đi qua đều phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử. 

Tuổi tác và bệnh tật là hai điều con người luôn phải đối mặt và chiến đấu. Có những trận chiến thần tốc với chiến thắng nhưng cũng có những cuộc giành giật sự sống với tử thần thật chẳng dễ dàng.

Người đàn ông ở tuổi thất tuần cầm tờ báo đọc to dòng tít “Thu phí người thăm nuôi bệnh nhân” dưới ánh đèn tù mù ở một căn gác trọ. Bà vợ khẽ nhíu mày nắn bóp đôi bàn chân nồng nặc mùi rượu thuốc, bà nói vu vơ “Ôi dào, tiền đâu ra để bệnh mà quan tâm mấy tin tức đó”. Người đàn ông buông tờ báo, trầm ngâm nâng điếu thuốc lào rồi húng hắng trong cơn ho. Đêm mưa, gió thổi từng cơn lạnh, se sắt vào lòng mắt, vào da thịt, vào xương cốt những cơn đau trở trời.

Ở một quán cà phê khá sang trọng, em sinh viên làm thêm buộc phải nghe lời chủ mà đuổi ông cụ già lỡ mắc phải căn bệnh “nhà giàu” rời quán. Cơn nắng oi nồng giữa trưa hè nuốt lấy đôi chân già liêu xiêu, một bàn chân phải cột trong túi ni-lon, vết thương tháo khớp từ biến chứng tiểu đường chưa kịp lành đã phải lê bước chạy từng đồng cơm gạo. 

Có những đứa trẻ bị bệnh hiểm nghèo nhưng trót sinh ra trong nhà nghèo khó, chúng đã phải trưởng thành sớm từ những cơn đau và nước mắt “Mình về nhà đi mẹ, tiền đâu mà trả nợ”. Rồi những sớm mai, họ cắn răng đùm túm, dắt díu nhau về và nặng nề chờ đợi phút biệt ly. 

Chị công nhân điều hành máy chẳng dám nghỉ một ngày đi khám hai đầu gối đau oằn vì đi đứng suốt ngày đêm. Khoản nợ của ba từ chuỗi ngày rượu chè, đề đóm như một cái án treo trên đầu. Đôi khi chị xin nghỉ vì cơn đau mà lại bị nghi ngờ lười biếng. Thất nghiệp và bị trừ lương còn đáng sợ hơn cả bệnh tật đeo trên người và chịu đựng lại trở thành một lựa chọn không thể thay thế.

Bà mẹ già đơn thân ở tuổi thất thập cổ lai hy mỗi ngày vẫn gánh gồng bán vài bó rau vườn mọn mằn, nặng nhọc chăm “đứa trẻ” năm mươi tuổi cả đời nằm khóc đòi ăn quà. Chẳng biết tấm lưng còng của bà còn trụ được bao nhiêu mùa gió nữa để có thể cõng lấy “đứa trẻ” tội nghiệp ấy. Có những buổi chiều tà ngồi lau người cho con, trông xa xa là ánh hoàng hôn héo hắt như gánh rau của bà ngày nắng gắt, chợ ế người qua.  

Mắt bão dường như chẳng bao giờ tan trong dòng chảy cuộc đời. Nó dường như chẳng bao giờ dịch chuyển khỏi nơi đồn trú này. Cứ thế phủ vây lên những thân phận chẳng bấu víu được vào đâu ngoài tiếng thở dài chấp nhận và sống cho qua ngày.

Có buổi chiều não nề vì câu nói nhói tận tâm can. “Bệnh tật ư? Nhịn đau một vài hôm rồi khỏi, thiếu ăn một ngày mới chết, thiếu thuốc vẫn sẽ sống được thêm, ít hay nhiều thì vẫn sống. Mà đau ở chỗ, cứ lặt lìa vậy mà sống dai.” 

Sài Gòn lại vào đêm…

Khắc khoải, rã rời…

Tiền ở đâu ra để bệnh bây giờ?…

LẠC NHIÊN

 

Sài Gòn vào đêm. 

Những ô đèn màu lấp lánh từ các chung cư cao cấp được thắp lên, xa hoa, lộng lẫy. Những tòa nhà sang trọng với ánh đèn chạy suốt đêm thâu. Những quán Bar rộn ràng âm thanh, rôm rả và tràn ngập tiếng nói cười khoan khoái. Hàng triệu người với hàng triệu bộ cánh lụa là, mỗi đêm đều như có lễ hội. 

Nhìn từ trên cao xuống là một Sài Gòn với những mảng màu rực rỡ và sung túc. 

Sài Gòn vào đêm. 

Trong các con hẻm nhỏ, là tiếng rao lanh lảnh của xe hàng rong bánh gai, bánh giò kèm với âm thanh rột rẹt, cót két của sợi sên xe đạp cũ rích và mòn mỏi vì thiếu dầu, thiết nhớt. Tiếng leng keng của xe hủ tiếu gõ. Tiếng sột soạt bới móc ở những bãi rác “đầy chiến lợi phẩm” của những người “ăn đêm”. Tiếng thở khò khè của những giấc ngủ rải rác khắp nơi trên lề đường lẫn vào tiếng xe cộ.

Nhìn từ dưới lên là một Sài Gòn vẫn khoác một chiếc áo gấm hoa nhưng lại còn quá xa với nhiều bàn tay với. 

Những mảng tối chìm dưới đáy của bao mảng sáng. Tất cả những người ở hai mảng màu ấy đều đang miệt mài trên các con đường khác nhau. 

Có lẽ điểm chung của những con đường ấy là tất thảy mọi người đi qua đều phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử. 

Tuổi tác và bệnh tật là hai điều con người luôn phải đối mặt và chiến đấu. Có những trận chiến thần tốc với chiến thắng nhưng cũng có những cuộc giành giật sự sống với tử thần thật chẳng dễ dàng.

Người đàn ông ở tuổi thất tuần cầm tờ báo đọc to dòng tít “Thu phí người thăm nuôi bệnh nhân” dưới ánh đèn tù mù ở một căn gác trọ. Bà vợ khẽ nhíu mày nắn bóp đôi bàn chân nồng nặc mùi rượu thuốc, bà nói vu vơ “Ôi dào, tiền đâu ra để bệnh mà quan tâm mấy tin tức đó”. Người đàn ông buông tờ báo, trầm ngâm nâng điếu thuốc lào rồi húng hắng trong cơn ho. Đêm mưa, gió thổi từng cơn lạnh, se sắt vào lòng mắt, vào da thịt, vào xương cốt những cơn đau trở trời.

Ở một quán cà phê khá sang trọng, em sinh viên làm thêm buộc phải nghe lời chủ mà đuổi ông cụ già lỡ mắc phải căn bệnh “nhà giàu” rời quán. Cơn nắng oi nồng giữa trưa hè nuốt lấy đôi chân già liêu xiêu, một bàn chân phải cột trong túi ni-lon, vết thương tháo khớp từ biến chứng tiểu đường chưa kịp lành đã phải lê bước chạy từng đồng cơm gạo. 

Có những đứa trẻ bị bệnh hiểm nghèo nhưng trót sinh ra trong nhà nghèo khó, chúng đã phải trưởng thành sớm từ những cơn đau và nước mắt “Mình về nhà đi mẹ, tiền đâu mà trả nợ”. Rồi những sớm mai, họ cắn răng đùm túm, dắt díu nhau về và nặng nề chờ đợi phút biệt ly. 

Chị công nhân điều hành máy chẳng dám nghỉ một ngày đi khám hai đầu gối đau oằn vì đi đứng suốt ngày đêm. Khoản nợ của ba từ chuỗi ngày rượu chè, đề đóm như một cái án treo trên đầu. Đôi khi chị xin nghỉ vì cơn đau mà lại bị nghi ngờ lười biếng. Thất nghiệp và bị trừ lương còn đáng sợ hơn cả bệnh tật đeo trên người và chịu đựng lại trở thành một lựa chọn không thể thay thế.

Bà mẹ già đơn thân ở tuổi thất thập cổ lai hy mỗi ngày vẫn gánh gồng bán vài bó rau vườn mọn mằn, nặng nhọc chăm “đứa trẻ” năm mươi tuổi cả đời nằm khóc đòi ăn quà. Chẳng biết tấm lưng còng của bà còn trụ được bao nhiêu mùa gió nữa để có thể cõng lấy “đứa trẻ” tội nghiệp ấy. Có những buổi chiều tà ngồi lau người cho con, trông xa xa là ánh hoàng hôn héo hắt như gánh rau của bà ngày nắng gắt, chợ ế người qua.  

Mắt bão dường như chẳng bao giờ tan trong dòng chảy cuộc đời. Nó dường như chẳng bao giờ dịch chuyển khỏi nơi đồn trú này. Cứ thế phủ vây lên những thân phận chẳng bấu víu được vào đâu ngoài tiếng thở dài chấp nhận và sống cho qua ngày.

Có buổi chiều não nề vì câu nói nhói tận tâm can. “Bệnh tật ư? Nhịn đau một vài hôm rồi khỏi, thiếu ăn một ngày mới chết, thiếu thuốc vẫn sẽ sống được thêm, ít hay nhiều thì vẫn sống. Mà đau ở chỗ, cứ lặt lìa vậy mà sống dai.” 

Sài Gòn lại vào đêm…

Khắc khoải, rã rời…

Tiền ở đâu ra để bệnh bây giờ?…

LẠC NHIÊN

 

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

CHIA TÁCH – ÁM ẢNH – CƯỠNG CHẾ MANG TÍNH SANG CHẤN

  Chia tách (splitting) không phải là dấu hiệu của yếu kém tâm lý, mà là một cơ chế sinh tồn của hệ thần kinh khi con người phải lớn lên trong môi trường quá nguy hiểm, quá mâu thuẫn, hoặc quá xâm nhập để có thể xử lý bằng một bản ngã thống nhất. Khi người chăm...

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

KHI PHỤ NỮ DỊ TÍNH YÊU PHỤ NỮ ĐỒNG TÍNH

Trong thực hành lâm sàng, mối quan hệ giữa một phụ nữ dị tính và một phụ nữ đồng tính thường mang theo những động lực tâm lý phức tạp, không thể hiểu đơn giản như sự “lệch pha xu hướng tính dục”. Nhiều trường hợp cho thấy đây là những mối quan hệ được hình thành trong...

CẢM GIÁC “MÌNH KHÔNG ĐỦ”

Cảm giác “mình không đủ” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua về năng lực hay giá trị bản thân. Trong nhiều trường hợp, đó là một trạng thái tồn tại dai dẳng, ăn sâu vào cách cá nhân cảm nhận chính mình và thế giới xung quanh. Người mang cảm giác này có thể liên tục...

“MÌNH KHÔNG TIN CÓ NGƯỜI THẬT SỰ THƯƠNG MÌNH”

Trong thực hành lâm sàng, niềm tin “mình không tin có người thật sự thương mình” thường không xuất hiện như một suy nghĩ bề mặt, mà như một kết luận rất sâu được hình thành từ những trải nghiệm gắn bó sớm. Đây không đơn thuần là sự bi quan hay thiếu tự tin, mà là một...

NHỮNG NGƯỜI “GAY” HOÀN HẢO ĐẾN ĐAU LÒNG…

Có một kiểu hoàn hảo rất quen thuộc ở nhiều người gay: hoàn hảo đến mức không cho phép mình được thiếu, được yếu, được sai. Họ chăm chút ngoại hình, kỷ luật cơ thể, để ý từng chi tiết nhỏ trong cách ăn mặc, làm việc, giao tiếp và yêu đương. Từ bên ngoài, họ trông thu...

NGOẠI TÌNH SAU CẬN TỬ Ở NAM GIỚI

  Sau một cơn bạo bệnh, tai biến, hay ca phẫu thuật lớn, không ít nam giới trở về đời sống thường nhật với một trạng thái tâm lý rất khác. Họ sống sót, nhưng không thực sự “trở lại” như trước. Trong bối cảnh này, một số người trở nên bất cần, tìm kiếm cảm giác...

KHI PHỤ NỮ KHÔNG THIẾU LỰA CHỌN LẠI CHỌN ĐÀN ÔNG CÓ VỢ: GẮN BÓ ÁM ẢNH TINH VI

  Có một số phụ nữ thường khiến xã hội bối rối khi quan sát: họ có học thức, có địa vị xã hội, có khả năng tự chủ tài chính và không thiếu lựa chọn trong tình yêu, nhưng lại chọn yêu đàn ông đã có vợ. Họ không tìm kiếm tiền bạc hay chu cấp, thậm chí nhấn mạnh...

SUGAR BABY – MANG CẤU TRÚC SANG CHẤN: NHỮNG CÔ GÁI KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Hiện tượng sugar baby thường bị nhìn nhận đơn giản như một lựa chọn thực dụng hoặc lối sống hưởng thụ. Tuy nhiên, trong thực hành lâm sàng, tồn tại một nhóm sugar baby mang cấu trúc sang chấn rõ rệt – những cô gái không bao giờ cảm thấy đủ, dù được chu cấp tài chính,...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG ÁNH NHÌN DÈ BỈU

TỰ TI, NGOẠI HÌNH VÀ DẤU ẤN TRÊN CƠ THỂ** Có những đứa trẻ không bị đánh đập, nhưng lớn lên trong những lời nhận xét lặp đi lặp lại từ cha mẹ về ngoại hình của mình: “xấu”, “mập”, “đen”, “không ưa nhìn”, “so với người khác thì kém”. Những lời nói ấy thường được ngụy...

CÀNG THƯƠNG CÀNG ĐAU – KHI TÌNH CẢM DÀNH CHO CHA MẸ ĐƯỢC HÌNH THÀNH TRONG BẠO LỰC

Ở những người lớn lên trong gia đình có bạo hành, kiểm soát hoặc bất ổn cảm xúc kéo dài, tình thương dành cho cha mẹ thường không được hình thành trong sự an toàn. Khi cha hoặc mẹ vừa là người chăm sóc, vừa là nguồn gây sợ hãi, đứa trẻ không có lựa chọn rời đi. Để tồn...

SỢ VỀ TẾT – KHI GIA ĐÌNH LÀ NƠI LƯU GIỮ SANG CHẤN

  Những ngày Tết Nguyên đán thường được nhắc đến như thời điểm sum vầy, trở về, đoàn tụ. Nhưng với không ít bạn trẻ, Tết lại là khoảng thời gian nặng nề. Không phải vì họ ghét gia đình, mà vì cơ thể họ không cảm thấy an toàn khi quay về. Dù lý trí hiểu rằng “về...

CHIA TÁCH – ÁM ẢNH – CƯỠNG CHẾ MANG TÍNH SANG CHẤN

  Chia tách (splitting) không phải là dấu hiệu của yếu kém tâm lý, mà là một cơ chế sinh tồn của hệ thần kinh khi con người phải lớn lên trong môi trường quá nguy hiểm, quá mâu thuẫn, hoặc quá xâm nhập để có thể xử lý bằng một bản ngã thống nhất. Khi người chăm...

SEX DOLL HAY ROBOT?

Sex doll và robot tình dục thường bị gộp chung trong các cuộc tranh luận như biểu tượng của sự suy đồi hay lệch lạc trong đời sống thân mật. Tuy nhiên, nếu nhìn dưới góc độ tâm lý và gắn bó, câu hỏi quan trọng không phải là “chúng có đúng hay sai”, mà là: con người...

KHI BẠN YÊU AVATAR

  Yêu một avatar không còn là điều hiếm gặp trong thế giới số. Đó có thể là một nhân vật AI, một hình đại diện được cá nhân hóa, hay một thực thể không có thân thể nhưng luôn hiện diện. Nhiều người trải nghiệm cảm xúc gắn bó sâu sắc, thậm chí đau buồn, ghen...

KHI BẠN THÂN LÀ CHATBOT

Có một khoảnh khắc rất lạ của thời đại này: khi người mà ta trò chuyện nhiều nhất, hiểu ta nhanh nhất, và ở bên ta đều đặn nhất… lại không phải là một con người. Khi “bạn thân” là chatbot, nhiều người vội vàng gọi đó là lệch lạc, trốn tránh đời thực, hay suy thoái...

TẠI SAO CƯỠNG ÉP, BẠO LỰC KHÔNG HIỆU QUẢ VỚI TRẺ

Trước hết, các biện pháp cưỡng ép dựa trên giả định sai lầm rằng trẻ “cố tình hư”, “lười”, “nghiện”, hay “chống đối”. Trong thực tế, nhiều hành vi của trẻ là chiến lược sinh tồn của hệ thần kinh khi phải đối mặt với quá tải, thiếu an toàn hoặc thiếu khả năng tự điều...