MẮT BÃO

MẮT BÃO

 

Sài Gòn vào đêm. 

Những ô đèn màu lấp lánh từ các chung cư cao cấp được thắp lên, xa hoa, lộng lẫy. Những tòa nhà sang trọng với ánh đèn chạy suốt đêm thâu. Những quán Bar rộn ràng âm thanh, rôm rả và tràn ngập tiếng nói cười khoan khoái. Hàng triệu người với hàng triệu bộ cánh lụa là, mỗi đêm đều như có lễ hội. 

Nhìn từ trên cao xuống là một Sài Gòn với những mảng màu rực rỡ và sung túc. 

Sài Gòn vào đêm. 

Trong các con hẻm nhỏ, là tiếng rao lanh lảnh của xe hàng rong bánh gai, bánh giò kèm với âm thanh rột rẹt, cót két của sợi sên xe đạp cũ rích và mòn mỏi vì thiếu dầu, thiết nhớt. Tiếng leng keng của xe hủ tiếu gõ. Tiếng sột soạt bới móc ở những bãi rác “đầy chiến lợi phẩm” của những người “ăn đêm”. Tiếng thở khò khè của những giấc ngủ rải rác khắp nơi trên lề đường lẫn vào tiếng xe cộ.

Nhìn từ dưới lên là một Sài Gòn vẫn khoác một chiếc áo gấm hoa nhưng lại còn quá xa với nhiều bàn tay với. 

Những mảng tối chìm dưới đáy của bao mảng sáng. Tất cả những người ở hai mảng màu ấy đều đang miệt mài trên các con đường khác nhau. 

Có lẽ điểm chung của những con đường ấy là tất thảy mọi người đi qua đều phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử. 

Tuổi tác và bệnh tật là hai điều con người luôn phải đối mặt và chiến đấu. Có những trận chiến thần tốc với chiến thắng nhưng cũng có những cuộc giành giật sự sống với tử thần thật chẳng dễ dàng.

Người đàn ông ở tuổi thất tuần cầm tờ báo đọc to dòng tít “Thu phí người thăm nuôi bệnh nhân” dưới ánh đèn tù mù ở một căn gác trọ. Bà vợ khẽ nhíu mày nắn bóp đôi bàn chân nồng nặc mùi rượu thuốc, bà nói vu vơ “Ôi dào, tiền đâu ra để bệnh mà quan tâm mấy tin tức đó”. Người đàn ông buông tờ báo, trầm ngâm nâng điếu thuốc lào rồi húng hắng trong cơn ho. Đêm mưa, gió thổi từng cơn lạnh, se sắt vào lòng mắt, vào da thịt, vào xương cốt những cơn đau trở trời.

Ở một quán cà phê khá sang trọng, em sinh viên làm thêm buộc phải nghe lời chủ mà đuổi ông cụ già lỡ mắc phải căn bệnh “nhà giàu” rời quán. Cơn nắng oi nồng giữa trưa hè nuốt lấy đôi chân già liêu xiêu, một bàn chân phải cột trong túi ni-lon, vết thương tháo khớp từ biến chứng tiểu đường chưa kịp lành đã phải lê bước chạy từng đồng cơm gạo. 

Có những đứa trẻ bị bệnh hiểm nghèo nhưng trót sinh ra trong nhà nghèo khó, chúng đã phải trưởng thành sớm từ những cơn đau và nước mắt “Mình về nhà đi mẹ, tiền đâu mà trả nợ”. Rồi những sớm mai, họ cắn răng đùm túm, dắt díu nhau về và nặng nề chờ đợi phút biệt ly. 

Chị công nhân điều hành máy chẳng dám nghỉ một ngày đi khám hai đầu gối đau oằn vì đi đứng suốt ngày đêm. Khoản nợ của ba từ chuỗi ngày rượu chè, đề đóm như một cái án treo trên đầu. Đôi khi chị xin nghỉ vì cơn đau mà lại bị nghi ngờ lười biếng. Thất nghiệp và bị trừ lương còn đáng sợ hơn cả bệnh tật đeo trên người và chịu đựng lại trở thành một lựa chọn không thể thay thế.

Bà mẹ già đơn thân ở tuổi thất thập cổ lai hy mỗi ngày vẫn gánh gồng bán vài bó rau vườn mọn mằn, nặng nhọc chăm “đứa trẻ” năm mươi tuổi cả đời nằm khóc đòi ăn quà. Chẳng biết tấm lưng còng của bà còn trụ được bao nhiêu mùa gió nữa để có thể cõng lấy “đứa trẻ” tội nghiệp ấy. Có những buổi chiều tà ngồi lau người cho con, trông xa xa là ánh hoàng hôn héo hắt như gánh rau của bà ngày nắng gắt, chợ ế người qua.  

Mắt bão dường như chẳng bao giờ tan trong dòng chảy cuộc đời. Nó dường như chẳng bao giờ dịch chuyển khỏi nơi đồn trú này. Cứ thế phủ vây lên những thân phận chẳng bấu víu được vào đâu ngoài tiếng thở dài chấp nhận và sống cho qua ngày.

Có buổi chiều não nề vì câu nói nhói tận tâm can. “Bệnh tật ư? Nhịn đau một vài hôm rồi khỏi, thiếu ăn một ngày mới chết, thiếu thuốc vẫn sẽ sống được thêm, ít hay nhiều thì vẫn sống. Mà đau ở chỗ, cứ lặt lìa vậy mà sống dai.” 

Sài Gòn lại vào đêm…

Khắc khoải, rã rời…

Tiền ở đâu ra để bệnh bây giờ?…

LẠC NHIÊN

 

Sài Gòn vào đêm. 

Những ô đèn màu lấp lánh từ các chung cư cao cấp được thắp lên, xa hoa, lộng lẫy. Những tòa nhà sang trọng với ánh đèn chạy suốt đêm thâu. Những quán Bar rộn ràng âm thanh, rôm rả và tràn ngập tiếng nói cười khoan khoái. Hàng triệu người với hàng triệu bộ cánh lụa là, mỗi đêm đều như có lễ hội. 

Nhìn từ trên cao xuống là một Sài Gòn với những mảng màu rực rỡ và sung túc. 

Sài Gòn vào đêm. 

Trong các con hẻm nhỏ, là tiếng rao lanh lảnh của xe hàng rong bánh gai, bánh giò kèm với âm thanh rột rẹt, cót két của sợi sên xe đạp cũ rích và mòn mỏi vì thiếu dầu, thiết nhớt. Tiếng leng keng của xe hủ tiếu gõ. Tiếng sột soạt bới móc ở những bãi rác “đầy chiến lợi phẩm” của những người “ăn đêm”. Tiếng thở khò khè của những giấc ngủ rải rác khắp nơi trên lề đường lẫn vào tiếng xe cộ.

Nhìn từ dưới lên là một Sài Gòn vẫn khoác một chiếc áo gấm hoa nhưng lại còn quá xa với nhiều bàn tay với. 

Những mảng tối chìm dưới đáy của bao mảng sáng. Tất cả những người ở hai mảng màu ấy đều đang miệt mài trên các con đường khác nhau. 

Có lẽ điểm chung của những con đường ấy là tất thảy mọi người đi qua đều phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử. 

Tuổi tác và bệnh tật là hai điều con người luôn phải đối mặt và chiến đấu. Có những trận chiến thần tốc với chiến thắng nhưng cũng có những cuộc giành giật sự sống với tử thần thật chẳng dễ dàng.

Người đàn ông ở tuổi thất tuần cầm tờ báo đọc to dòng tít “Thu phí người thăm nuôi bệnh nhân” dưới ánh đèn tù mù ở một căn gác trọ. Bà vợ khẽ nhíu mày nắn bóp đôi bàn chân nồng nặc mùi rượu thuốc, bà nói vu vơ “Ôi dào, tiền đâu ra để bệnh mà quan tâm mấy tin tức đó”. Người đàn ông buông tờ báo, trầm ngâm nâng điếu thuốc lào rồi húng hắng trong cơn ho. Đêm mưa, gió thổi từng cơn lạnh, se sắt vào lòng mắt, vào da thịt, vào xương cốt những cơn đau trở trời.

Ở một quán cà phê khá sang trọng, em sinh viên làm thêm buộc phải nghe lời chủ mà đuổi ông cụ già lỡ mắc phải căn bệnh “nhà giàu” rời quán. Cơn nắng oi nồng giữa trưa hè nuốt lấy đôi chân già liêu xiêu, một bàn chân phải cột trong túi ni-lon, vết thương tháo khớp từ biến chứng tiểu đường chưa kịp lành đã phải lê bước chạy từng đồng cơm gạo. 

Có những đứa trẻ bị bệnh hiểm nghèo nhưng trót sinh ra trong nhà nghèo khó, chúng đã phải trưởng thành sớm từ những cơn đau và nước mắt “Mình về nhà đi mẹ, tiền đâu mà trả nợ”. Rồi những sớm mai, họ cắn răng đùm túm, dắt díu nhau về và nặng nề chờ đợi phút biệt ly. 

Chị công nhân điều hành máy chẳng dám nghỉ một ngày đi khám hai đầu gối đau oằn vì đi đứng suốt ngày đêm. Khoản nợ của ba từ chuỗi ngày rượu chè, đề đóm như một cái án treo trên đầu. Đôi khi chị xin nghỉ vì cơn đau mà lại bị nghi ngờ lười biếng. Thất nghiệp và bị trừ lương còn đáng sợ hơn cả bệnh tật đeo trên người và chịu đựng lại trở thành một lựa chọn không thể thay thế.

Bà mẹ già đơn thân ở tuổi thất thập cổ lai hy mỗi ngày vẫn gánh gồng bán vài bó rau vườn mọn mằn, nặng nhọc chăm “đứa trẻ” năm mươi tuổi cả đời nằm khóc đòi ăn quà. Chẳng biết tấm lưng còng của bà còn trụ được bao nhiêu mùa gió nữa để có thể cõng lấy “đứa trẻ” tội nghiệp ấy. Có những buổi chiều tà ngồi lau người cho con, trông xa xa là ánh hoàng hôn héo hắt như gánh rau của bà ngày nắng gắt, chợ ế người qua.  

Mắt bão dường như chẳng bao giờ tan trong dòng chảy cuộc đời. Nó dường như chẳng bao giờ dịch chuyển khỏi nơi đồn trú này. Cứ thế phủ vây lên những thân phận chẳng bấu víu được vào đâu ngoài tiếng thở dài chấp nhận và sống cho qua ngày.

Có buổi chiều não nề vì câu nói nhói tận tâm can. “Bệnh tật ư? Nhịn đau một vài hôm rồi khỏi, thiếu ăn một ngày mới chết, thiếu thuốc vẫn sẽ sống được thêm, ít hay nhiều thì vẫn sống. Mà đau ở chỗ, cứ lặt lìa vậy mà sống dai.” 

Sài Gòn lại vào đêm…

Khắc khoải, rã rời…

Tiền ở đâu ra để bệnh bây giờ?…

LẠC NHIÊN

 

LỖI LẦM LỚN NHẤT LÀ SỐNG CUỘC ĐỜI CỦA MÌNH

Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng với nhiều người lớn lên trong thiếu thốn tình cảm, việc “sống cuộc đời của mình” lại từng là điều sai trái. Những đứa trẻ bị bỏ mặc về cảm xúc, không được nhìn thấy, không được lắng nghe, thường học rất sớm rằng nhu cầu của mình không quan...

KHI CON TRAI BỊ MIỆT THỊ NGOẠI HÌNH

Đàn ông cũng bị miệt thị ngoại hình, nhưng câu chuyện này thường bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Từ nhỏ, nhiều bé trai đã phải đối diện với những lời trêu chọc về cân nặng, chiều cao, làn da, hay những đặc điểm không “đủ nam tính”. Trong môi trường gia đình, trường học,...

KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

  CPTSD – hay Complex Post-Traumatic Stress Disorder – không phải lúc nào cũng hiện lên như những ký ức rõ ràng về chấn thương, mà thường là một cảm giác mơ hồ nhưng dai dẳng: không biết phải bắt đầu từ đâu với chính cuộc đời mình. Người mang CPTSD có thể thức...

NIỀM HY VỌNG BỆNH LÝ

Những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thường không ngừng nuôi một niềm hy vọng rất bền bỉ: rằng một ngày nào đó, cha mẹ sẽ thương mình theo cách mình luôn khao khát. Hy vọng ấy không ồn ào, không rõ ràng, mà len lỏi trong từng hành vi nhỏ—cố gắng ngoan hơn,...

CPTSD VÀ PHÂN LY

  Khi não cất đi những ký ức đau thương Không phải tất cả ký ức đều được lưu giữ theo cách rõ ràng và có thể gọi tên. Với những người trải qua sang chấn phức hợp (CPTSD), đặc biệt là trong các mối quan hệ kéo dài như gia đình hoặc tình yêu, não bộ đôi khi “cất...

“ANESTHESIA” – TRẠNG THÁI TÊ CẢM XÚC, CƠ THỂ

  Sang chấn phức hợp (CPTSD) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà hình thành khi một người phải sống trong những trải nghiệm tổn thương lặp đi lặp lại, thường xảy ra trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình hoặc tình yêu. Điều khiến CPTSD trở nên đặc biệt...

CPTSD Ở TRẺ EM

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) ở trẻ em xảy ra khi các em phải tiếp xúc lặp đi lặp lại với những trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình. Khác với sang chấn đơn lẻ, CPTSD hình thành trong bối cảnh kéo dài như...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

LỖI LẦM LỚN NHẤT LÀ SỐNG CUỘC ĐỜI CỦA MÌNH

Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng với nhiều người lớn lên trong thiếu thốn tình cảm, việc “sống cuộc đời của mình” lại từng là điều sai trái. Những đứa trẻ bị bỏ mặc về cảm xúc, không được nhìn thấy, không được lắng nghe, thường học rất sớm rằng nhu cầu của mình không quan...

KHI CON TRAI BỊ MIỆT THỊ NGOẠI HÌNH

Đàn ông cũng bị miệt thị ngoại hình, nhưng câu chuyện này thường bị xem nhẹ hoặc bị phủ nhận. Từ nhỏ, nhiều bé trai đã phải đối diện với những lời trêu chọc về cân nặng, chiều cao, làn da, hay những đặc điểm không “đủ nam tính”. Trong môi trường gia đình, trường học,...

KHÔNG BIẾT MÌNH LÀ AI, BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU

  CPTSD – hay Complex Post-Traumatic Stress Disorder – không phải lúc nào cũng hiện lên như những ký ức rõ ràng về chấn thương, mà thường là một cảm giác mơ hồ nhưng dai dẳng: không biết phải bắt đầu từ đâu với chính cuộc đời mình. Người mang CPTSD có thể thức...

NIỀM HY VỌNG BỆNH LÝ

Những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm thường không ngừng nuôi một niềm hy vọng rất bền bỉ: rằng một ngày nào đó, cha mẹ sẽ thương mình theo cách mình luôn khao khát. Hy vọng ấy không ồn ào, không rõ ràng, mà len lỏi trong từng hành vi nhỏ—cố gắng ngoan hơn,...

CPTSD VÀ PHÂN LY

  Khi não cất đi những ký ức đau thương Không phải tất cả ký ức đều được lưu giữ theo cách rõ ràng và có thể gọi tên. Với những người trải qua sang chấn phức hợp (CPTSD), đặc biệt là trong các mối quan hệ kéo dài như gia đình hoặc tình yêu, não bộ đôi khi “cất...

“ANESTHESIA” – TRẠNG THÁI TÊ CẢM XÚC, CƠ THỂ

  Sang chấn phức hợp (CPTSD) không chỉ đến từ một sự kiện đơn lẻ, mà hình thành khi một người phải sống trong những trải nghiệm tổn thương lặp đi lặp lại, thường xảy ra trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình hoặc tình yêu. Điều khiến CPTSD trở nên đặc biệt...

CPTSD Ở TRẺ EM

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) ở trẻ em xảy ra khi các em phải tiếp xúc lặp đi lặp lại với những trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi như gia đình. Khác với sang chấn đơn lẻ, CPTSD hình thành trong bối cảnh kéo dài như...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG HẪU SANG CHẤN PHỨC HỢP Ở NAM GIỚI

Rối loạn sang chấn phức hợp (Complex PTSD – CPTSD) là hệ quả của việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với các trải nghiệm gây tổn thương, đặc biệt trong những mối quan hệ thân mật như gia đình hoặc tình yêu. Ở nam giới, CPTSD thường bị bỏ sót hoặc hiểu sai, bởi biểu hiện của...

KHI NAM GIỚI LÀ NẠN NHÂN CỦA BẠO HÀNH

  Trong nhận thức xã hội phổ biến, bạo hành trong mối quan hệ thường được nhìn nhận theo một chiều: nam giới là người gây hại, còn phụ nữ là nạn nhân. Tuy nhiên, thực tế phức tạp hơn nhiều. Nam giới cũng có thể là nạn nhân của bạo hành trong tình yêu và gia đình,...

NAM GIỚI VÀ SANG CHẤN DO BẠO HÀNH

Trong xã hội, hình ảnh nam giới thường gắn với sự mạnh mẽ, kiểm soát và “không được yếu đuối”. Chính khuôn mẫu này khiến sang chấn tâm lý ở nam giới – đặc biệt do bạo hành gia đình hoặc trong tình yêu – trở thành một chủ đề bị che giấu. Nhiều người đàn ông không nhận...

NHỮNG GIỌNG NÓI BÊN TRONG TÂM TRÍ

  Loạn thần và CPTSD (rối loạn stress sau sang chấn phức tạp) đều là những tình trạng tâm lý nghiêm trọng, nhưng bản chất và cách biểu hiện của chúng rất khác nhau, đặc biệt khi liên quan đến trải nghiệm “những tiếng nói bên trong”. Loạn thần là trạng thái mà một...

KHI CON GÁI CỘNG SINH VỚI CHA

Trong một số gia đình, mối quan hệ giữa cha và con gái có thể vượt khỏi ranh giới của sự gắn bó lành mạnh và trở thành một dạng “cộng sinh tâm lý” – nơi hai cá thể không còn tồn tại như những bản thể riêng biệt. Ở đó, người cha không chỉ là người bảo vệ hay chăm sóc,...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...