NGƯỜI VỢ TÀO KHANG

NGƯỜI VỢ TÀO KHANG

 

Chị tắm vội vàng sau một ngày dài lang thang dưới cái nắng rợn người, mời mọc bao người xa lạ mua dùm vé số. Đã ba năm rồi chị không còn biết đến chốn gột rửa bụi bặm hằng ngày một cách tươm tất.

Từ ca nước được làm dã chiến bằng một thùng sơn đã cũ, dòng nước đổ rào rào lên tấm thân gầy gò, bộ đồ cả ngày đi làm vẫn còn nguyên trên người chị vì “nhà tắm” lộ thiên. Chị xối thật nhanh vài gáo nước rồi nhanh chóng bước vào căn lều tạm trú vừa mới dựng xong của anh em phu hồ, thay đồ và loay hoay với bữa cơm chiều. Khói bếp bốc lên nghi ngút từ chiếc lò than tổ ong chồng chị vừa mới nhóm xong.

Cuộc đời lam lũ, bôn ba của chị bắt đầu từ khi lấy chồng. Chồng chị là thợ công trình. Vì kinh tế thấp, học vấn ít, chị buộc lòng phải theo anh đi khắp các công trình anh làm việc. Anh làm thợ xây còn chị thì lang thang bán vé số, nhặt ve chai. Vì không muốn chứng kiến những ngày gian khổ của vợ, đến cả tắm rửa, vệ sinh cũng bất tiện, bao nhiêu lần anh bảo chị tìm một chỗ trọ đàng hoàng mà thuê cho ổn định nhưng chị đều gạt đi. Chị bảo nếu chị đi theo anh, hai vợ chồng sẽ không phải tốn khoản tiền thuê phòng mà mỗi ngày chỉ dành cho việc ngủ. Hai vợ chồng nấu ăn cùng sẽ tiết kiệm rất nhiều so với việc chia tách mỗi người một nơi. Họ cần phải dành dụm nhiều hơn để có thể ổn định sau này.

Những hình ảnh phụ nữ như chị không phải hiếm ở các túp lều công trình trên mảnh đất Sài thành này. Chỉ vì yêu thương một người mà chấp nhận cuộc sống chẳng mấy dễ dàng.

Một ngày của người khác sẽ bắt đầu bằng ly cà phê thơm tho hay một bữa sáng đàng hoàng nhưng đôi khi họ còn cảm thấy uể oải, chán chường. Còn với chị, một ổ bánh mì có thịt đã là điều khiến chị có thêm động lực để bươn chải và cố gắng cho tương lai phía trước.

Những buổi trưa nắng gắt, chị cố gắng bước thật nhanh đến chỗ có mái che để nghỉ trưa. Rồi chợt nhớ đến cảnh anh phải trân mình giữa cái nắng oi nồng trên giàn giáo cao. Nghĩ đến công việc nhọc nhằn, nguy hiểm rình rập ấy mà chị lại rảo bước đi tiếp. Chị muốn cố gắng nhiều hơn để có thể sớm ngày an cư ở quê nhà.

Những buổi hoàng hôn trở về căn lều, tắm vội vàng, chưa kịp liếc mắt qua tấm gương nhỏ để chải lại mái tóc xơ rối, cháy nắng, chị lại tất bật với bữa cơm chiều. Rồi nhanh chóng đặt lưng nghỉ ngơi, chuẩn bị sức lực cho ngày làm việc hôm sau.

Thành phố xa hoa này trong mắt chị mấy năm nay chỉ có gạch đá, vôi vữa, giàn giáo, xi măng, cọc gỗ, thùng sơn… Có đôi khi chủ thầu nhận công trình kề bên căn nhà mà trước đây họ đã hoàn tất. Anh chị hay nói vui với nhau là được quay về chốn cũ. Nhưng cũng không khỏi nhìn nhau ngậm ngùi.

Biết bao nhiêu căn nhà đã mọc lên từ tay chồng chị và những người thợ xây, chị cũng mơ ước một ngôi nhà bé nhỏ sẽ hiện hình sau những hi sinh và gian khó của chị và anh.

Niềm vui nhỏ bé bây giờ của chị có lẽ nằm ở những bông hoa hồng đã khô mà chị thường treo ở cạnh chỗ nằm. Đêm đêm, chị lại nhìn chúng nhớ nét mặt của anh khi tặng cho chị vào những ngày lễ, sinh nhật “cho có với người ta”. Chị không câu nệ câu nói ấy của anh vì chị biết rõ anh không giỏi thể hiện tình cảm. Những đóa hoa này có ý nghĩa rất nhiều với chị. Đôi lần anh bảo khô rồi thì vứt đi, chị chỉ mỉm cười. Chị luôn mang theo chúng đi cùng với anh qua những công trình.

Phụ nữ, khi họ đặt lòng tin vào người đàn ông họ cho là đáng để họ yêu thương, thì bất kì sự cố gắng thậm chí là hi sinh nào cũng là xứng đáng.

Khi công trình gần xong cũng là lúc chị dọn dẹp chuẩn bị cho hành trình mới. Chị bảo đến năm nay anh chị đã dành dụm được gần tám mươi triệu. Chị cố thêm hai năm nữa rồi về quê mở một tiệm cà phê cho ổn định và sinh con.

Ánh mắt lấp lánh đầy suy tính tích cực của chị cho một tương lai tươi mới soi rõ con đường hai vợ chồng đã, đang và cùng đi.

Trong cuộc sống, chỉ khi tìm được một người bạn đồng hành thực sự hiểu, thấu cảm để dẫn dắt và ảnh hưởng tích cực thì chúng ta mới có thể đi xa. Đó sẽ là người mà ngoài tình yêu, chúng ta còn khắc ghi trong lòng một tấc dạ hàm ơn. Bởi có những tao đoạn trong đời, việc có một người bên cạnh để thấy biết ơn cũng là một khao khát mà không phải ai cũng may mắn có được.

LẠC NHIÊN

Chị tắm vội vàng sau một ngày dài lang thang dưới cái nắng rợn người, mời mọc bao người xa lạ mua dùm vé số. Đã ba năm rồi chị không còn biết đến chốn gột rửa bụi bặm hằng ngày một cách tươm tất.

Từ ca nước được làm dã chiến bằng một thùng sơn đã cũ, dòng nước đổ rào rào lên tấm thân gầy gò, bộ đồ cả ngày đi làm vẫn còn nguyên trên người chị vì “nhà tắm” lộ thiên. Chị xối thật nhanh vài gáo nước rồi nhanh chóng bước vào căn lều tạm trú vừa mới dựng xong của anh em phu hồ, thay đồ và loay hoay với bữa cơm chiều. Khói bếp bốc lên nghi ngút từ chiếc lò than tổ ong chồng chị vừa mới nhóm xong.

Cuộc đời lam lũ, bôn ba của chị bắt đầu từ khi lấy chồng. Chồng chị là thợ công trình. Vì kinh tế thấp, học vấn ít, chị buộc lòng phải theo anh đi khắp các công trình anh làm việc. Anh làm thợ xây còn chị thì lang thang bán vé số, nhặt ve chai. Vì không muốn chứng kiến những ngày gian khổ của vợ, đến cả tắm rửa, vệ sinh cũng bất tiện, bao nhiêu lần anh bảo chị tìm một chỗ trọ đàng hoàng mà thuê cho ổn định nhưng chị đều gạt đi. Chị bảo nếu chị đi theo anh, hai vợ chồng sẽ không phải tốn khoản tiền thuê phòng mà mỗi ngày chỉ dành cho việc ngủ. Hai vợ chồng nấu ăn cùng sẽ tiết kiệm rất nhiều so với việc chia tách mỗi người một nơi. Họ cần phải dành dụm nhiều hơn để có thể ổn định sau này.

Những hình ảnh phụ nữ như chị không phải hiếm ở các túp lều công trình trên mảnh đất Sài thành này. Chỉ vì yêu thương một người mà chấp nhận cuộc sống chẳng mấy dễ dàng.

Một ngày của người khác sẽ bắt đầu bằng ly cà phê thơm tho hay một bữa sáng đàng hoàng nhưng đôi khi họ còn cảm thấy uể oải, chán chường. Còn với chị, một ổ bánh mì có thịt đã là điều khiến chị có thêm động lực để bươn chải và cố gắng cho tương lai phía trước.

Những buổi trưa nắng gắt, chị cố gắng bước thật nhanh đến chỗ có mái che để nghỉ trưa. Rồi chợt nhớ đến cảnh anh phải trân mình giữa cái nắng oi nồng trên giàn giáo cao. Nghĩ đến công việc nhọc nhằn, nguy hiểm rình rập ấy mà chị lại rảo bước đi tiếp. Chị muốn cố gắng nhiều hơn để có thể sớm ngày an cư ở quê nhà.

Những buổi hoàng hôn trở về căn lều, tắm vội vàng, chưa kịp liếc mắt qua tấm gương nhỏ để chải lại mái tóc xơ rối, cháy nắng, chị lại tất bật với bữa cơm chiều. Rồi nhanh chóng đặt lưng nghỉ ngơi, chuẩn bị sức lực cho ngày làm việc hôm sau.

Thành phố xa hoa này trong mắt chị mấy năm nay chỉ có gạch đá, vôi vữa, giàn giáo, xi măng, cọc gỗ, thùng sơn… Có đôi khi chủ thầu nhận công trình kề bên căn nhà mà trước đây họ đã hoàn tất. Anh chị hay nói vui với nhau là được quay về chốn cũ. Nhưng cũng không khỏi nhìn nhau ngậm ngùi.

Biết bao nhiêu căn nhà đã mọc lên từ tay chồng chị và những người thợ xây, chị cũng mơ ước một ngôi nhà bé nhỏ sẽ hiện hình sau những hi sinh và gian khó của chị và anh.

Niềm vui nhỏ bé bây giờ của chị có lẽ nằm ở những bông hoa hồng đã khô mà chị thường treo ở cạnh chỗ nằm. Đêm đêm, chị lại nhìn chúng nhớ nét mặt của anh khi tặng cho chị vào những ngày lễ, sinh nhật “cho có với người ta”. Chị không câu nệ câu nói ấy của anh vì chị biết rõ anh không giỏi thể hiện tình cảm. Những đóa hoa này có ý nghĩa rất nhiều với chị. Đôi lần anh bảo khô rồi thì vứt đi, chị chỉ mỉm cười. Chị luôn mang theo chúng đi cùng với anh qua những công trình.

Phụ nữ, khi họ đặt lòng tin vào người đàn ông họ cho là đáng để họ yêu thương, thì bất kì sự cố gắng thậm chí là hi sinh nào cũng là xứng đáng.

Khi công trình gần xong cũng là lúc chị dọn dẹp chuẩn bị cho hành trình mới. Chị bảo đến năm nay anh chị đã dành dụm được gần tám mươi triệu. Chị cố thêm hai năm nữa rồi về quê mở một tiệm cà phê cho ổn định và sinh con.

Ánh mắt lấp lánh đầy suy tính tích cực của chị cho một tương lai tươi mới soi rõ con đường hai vợ chồng đã, đang và cùng đi.

Trong cuộc sống, chỉ khi tìm được một người bạn đồng hành thực sự hiểu, thấu cảm để dẫn dắt và ảnh hưởng tích cực thì chúng ta mới có thể đi xa. Đó sẽ là người mà ngoài tình yêu, chúng ta còn khắc ghi trong lòng một tấc dạ hàm ơn. Bởi có những tao đoạn trong đời, việc có một người bên cạnh để thấy biết ơn cũng là một khao khát mà không phải ai cũng may mắn có được.

LẠC NHIÊN

BUỔI THAM VẤN – TRỊ LIỆU ĐẦU TIÊN

Bước vào buổi tham vấn – trị liệu đầu tiên thường đi kèm với nhiều cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, hoài nghi, thậm chí có chút sợ hãi. Nhiều người tự hỏi: mình cần chuẩn bị gì? Nhà trị liệu sẽ hỏi gì? Và sau buổi đó, điều gì sẽ thay đổi? Trước buổi đầu tiên, điều quan...

VÌ SAO MỘT BUỔI TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI “ĐẮT”

“Chỉ ngồi nói chuyện một tiếng mà giá như vậy thì đắt quá.” Đây là suy nghĩ khá phổ biến khi ai đó cân nhắc trị liệu tâm lý. So với một buổi cà phê, một buổi tư vấn nhanh hay một khóa học ngắn hạn, chi phí cho mỗi phiên trị liệu có thể khiến nhiều người do dự. Tuy...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

VÌ SAO NAM GIỚI KHÔNG TÌM ĐẾN TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Dù phải đối mặt với áp lực, tổn thương và khủng hoảng như bất kỳ ai, nam giới vẫn ít tìm đến tâm lý trị liệu hơn nữ giới ở hầu hết các quốc gia. Điều này không có nghĩa là họ ít đau khổ hơn. Ngược lại, nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới có tỷ lệ tự tử cao hơn, nhưng...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

BUỔI THAM VẤN – TRỊ LIỆU ĐẦU TIÊN

Bước vào buổi tham vấn – trị liệu đầu tiên thường đi kèm với nhiều cảm xúc: hồi hộp, lo lắng, hoài nghi, thậm chí có chút sợ hãi. Nhiều người tự hỏi: mình cần chuẩn bị gì? Nhà trị liệu sẽ hỏi gì? Và sau buổi đó, điều gì sẽ thay đổi? Trước buổi đầu tiên, điều quan...

VÌ SAO MỘT BUỔI TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI “ĐẮT”

“Chỉ ngồi nói chuyện một tiếng mà giá như vậy thì đắt quá.” Đây là suy nghĩ khá phổ biến khi ai đó cân nhắc trị liệu tâm lý. So với một buổi cà phê, một buổi tư vấn nhanh hay một khóa học ngắn hạn, chi phí cho mỗi phiên trị liệu có thể khiến nhiều người do dự. Tuy...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

SINH VIÊN TÂM LÝ CHỌN THAM VẤN HƠN TRỊ LIỆU

Trong quá trình học và định hướng nghề nghiệp, không ít sinh viên ngành tâm lý lựa chọn theo hướng tham vấn thay vì trị liệu chuyên sâu. Đây không phải là sự “kém hơn” về chuyên môn, mà phản ánh những khác biệt về đào tạo, trách nhiệm và mức độ sẵn sàng cá nhân. Thứ...

LÝ DO MỌI NGƯỜI CHI TRẢ CHO TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Dù ngày càng nhiều người nói về sức khỏe tinh thần, thực tế vẫn cho thấy phần lớn mọi người ngần ngại chi trả cho tâm lý trị liệu. Điều này không đơn thuần vì tài chính, mà còn liên quan đến cách xã hội nhìn nhận giá trị của sức khỏe tâm thần. Thứ nhất, sức...

VÌ SAO NAM GIỚI KHÔNG TÌM ĐẾN TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Dù phải đối mặt với áp lực, tổn thương và khủng hoảng như bất kỳ ai, nam giới vẫn ít tìm đến tâm lý trị liệu hơn nữ giới ở hầu hết các quốc gia. Điều này không có nghĩa là họ ít đau khổ hơn. Ngược lại, nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới có tỷ lệ tự tử cao hơn, nhưng...

NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU KHÁC CHUYÊN GIA TÂM LÝ TRÊN TIVI

Trong thời đại truyền thông phát triển, chúng ta dễ dàng bắt gặp những “chuyên gia tâm lý” xuất hiện trên truyền hình, podcast hoặc mạng xã hội, đưa ra lời khuyên nhanh chóng cho các vấn đề tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con hay khủng hoảng cá nhân. Điều này vô tình tạo...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...