SÀI GÒN – HOA VÀ LỆ

SÀI GÒN – HOA VÀ LỆ

 

Đó là một buổi trưa oi nồng, sau khi dọn dẹp căn phòng trọ, tôi gom một túi rác thật to ì ạch mang ra bãi rác cách nhà vài mét.

Khi tôi đến, chú nhặt ve chai đã có mặt ở đó khá lâu, nhặt nhạnh những thứ có thể bán lại và phân loại chúng vào mấy cái túi to treo trên chiếc xe đạp cà tàng. Gương mặt của chú dưới cái nắng gay gắt của Sài Gòn càng hiện rõ những đường nét của gian nan, khắc khổ. Tấm lưng đẫm mồ hôi, quện chặt vào chiếc áo sơ mi sờn cũ vá chằng, vá đụp. Chú miệt mài, kiên nhẫn mở ra, tìm kiếm và cột lại từng túi rác “hầm bà lằng” đủ thứ tạp nham và bốc mùi. Tôi đến và đặt nhẹ nhàng túi rác của mình xuống, gật đầu chào chú và rời đi.

  • Cô ơi, con gấu này cô không dùng nữa sao?

Giật mình vì tiếng gọi của chú, tôi quay người lại. Chú đang cầm con gấu cũ vừa mới bị dây vết tương cà từ chai tương quá hạn tôi vứt kèm.

  • Dạ không chú ạ.

Tôi vừa xác nhận xong, chú mang con gấu ra đặt gọn trong rổ xe của mình.

  • Chú ơi, con gấu ấy cũ quá, chú mang về chắc không dùng được nữa đâu. Nó bục chỉ hai ba chỗ rồi.
  • Không cô ạ, tôi khâu lại rồi giặt sạch, sinh nhật con gái mà tôi vẫn chưa đủ tiền mua được gì, cảm ơn cô nhiều nhé.

Nói rồi chú đi, con gấu cũ của tôi cũng rung rinh theo từng nhịp xe cọc cạch của người đàn ông khổ hạnh. Cái nắng Sài Gòn chưa bao giờ gay gắt đến thế. Tôi vẫn đứng lặng yên ở đó, nhìn mấy túi rác đến vô hồn.

Chú khiến tôi nhớ tuổi thơ của mình. Ngày đó, lương giáo viên của mẹ chẳng đủ lo thêm quần áo mới hay đồ chơi cho hai chị em tôi vì ba bữa ăn là ưu tiên số một. Mỗi khi mẹ đem một túi đồ cũ về là hai chúng tôi phấn khởi lắm. Mẹ sửa lại từng chiếc quần áo, cặp đựng sách vở, giày dép… Tôi và em gái đã đi từ những ngày “cũ người mới ta” ấy để phấn đấu đến hiện tại.

Giờ đây khi nhìn thấy chú, tôi lại thấy xót lòng. Tôi lại nhớ đến những ngày tháng đã cũ. Con gái chú chắc sẽ vui giống như hai chị em tôi ngày xưa ấy. Tôi có thể tưởng tượng ra được nụ cười của em ấy và bật khóc ngon lành.

Đất Sài Gòn đầy hoa thiên đường nhưng cũng đẫm lệ trần gian. Những kiếp người và thân phận phiêu bạc, lấp ló khắp mọi nơi trong ngổn ngang, tấp nập của thành phố.

Cái ăn, cái mặc với nhiều người là dễ dàng nhưng với rất nhiều người khác luôn là một niềm đau đáu, kiếm tìm sớm tối. Vài ba chục triệu để mua một đêm vui ở những quán bar của nhiều người lại là cả một gia tài lớn lao đối với rất nhiều người khác. Một hai chiếc đùi gà vứt đi sau bữa ăn thừa mứa của nhiều người lại là niềm mơ ước trong bữa cơm của rất nhiều người khác. Một hai tờ bạc lẻ mất đi không đáng của nhiều người lại là phần chắt chiu mỗi ngày của rất nhiều người khác để tết được về quê, để con cái có thêm một ít thức ăn ngon…

Sẽ không ít lần chúng ta bước chân về từ những rạp chiếu phim giữa khuya, lướt ngang qua những giấc ngủ mê mệt dưới những mái hiên nhà người trong tiếng rầm rập của xe cộ, của tiếng chổi quét đường, của tiếng đàn chuột gọi nhau tìm thức ăn. Họ vì nhiều lý do khác nhau mà tứ cố vô thân, lang bạc ở đất thành phố này mà mưu sinh. Họ khác với chúng ta, họ yêu những ngày nắng như thế này vì khi ấy “chiếc giường” sẽ khô ráo, giấc ngủ sẽ được dài hơn. Họ khác với chúng ta, họ đùm bọc nhau nhiều hơn và ít phán xét. Họ khác với chúng ta, họ ít than vãn, họ vẫn sống, lao động và kiên cường.

Tôi hi vọng cô con gái nhỏ của chú sẽ an vui và hạnh phúc với món quà bé nhỏ cha nhặt lại bên đường và làm mới nó với tất cả yêu thương. Hy vọng em sẽ có động lực để vượt được những ngày tháng khó khăn và mạnh mẽ hơn để lau dùm cha những giọt mồ hôi nặng nhọc sau này. Hy vọng em cũng sẽ thầm cảm ơn những ngày vất vả này để có được những điều xứng đáng hơn ở tương lai như tôi bây giờ.

Và cũng bắt đầu từ hôm ấy, tôi không bao giờ để chung tất cả các loại rác thải với nhau nữa. Những phế thải ve chai luôn được giữ sạch sẽ ở một túi riêng biệt và khi có quần áo cũ tôi cũng luôn ghi chú ở bên ngoài. Bỗng dưng tôi nhận ra rằng làm một điều tử tế chắc chắn không giúp ta giàu có hơn, nhưng sẽ giúp được nhiều người đỡ vất vả hơn và giữ lấy tình yêu thương giữa người với người.

LẠC NHIÊN

Đó là một buổi trưa oi nồng, sau khi dọn dẹp căn phòng trọ, tôi gom một túi rác thật to ì ạch mang ra bãi rác cách nhà vài mét.

Khi tôi đến, chú nhặt ve chai đã có mặt ở đó khá lâu, nhặt nhạnh những thứ có thể bán lại và phân loại chúng vào mấy cái túi to treo trên chiếc xe đạp cà tàng. Gương mặt của chú dưới cái nắng gay gắt của Sài Gòn càng hiện rõ những đường nét của gian nan, khắc khổ. Tấm lưng đẫm mồ hôi, quện chặt vào chiếc áo sơ mi sờn cũ vá chằng, vá đụp. Chú miệt mài, kiên nhẫn mở ra, tìm kiếm và cột lại từng túi rác “hầm bà lằng” đủ thứ tạp nham và bốc mùi. Tôi đến và đặt nhẹ nhàng túi rác của mình xuống, gật đầu chào chú và rời đi.

  • Cô ơi, con gấu này cô không dùng nữa sao?

Giật mình vì tiếng gọi của chú, tôi quay người lại. Chú đang cầm con gấu cũ vừa mới bị dây vết tương cà từ chai tương quá hạn tôi vứt kèm.

  • Dạ không chú ạ.

Tôi vừa xác nhận xong, chú mang con gấu ra đặt gọn trong rổ xe của mình.

  • Chú ơi, con gấu ấy cũ quá, chú mang về chắc không dùng được nữa đâu. Nó bục chỉ hai ba chỗ rồi.
  • Không cô ạ, tôi khâu lại rồi giặt sạch, sinh nhật con gái mà tôi vẫn chưa đủ tiền mua được gì, cảm ơn cô nhiều nhé.

Nói rồi chú đi, con gấu cũ của tôi cũng rung rinh theo từng nhịp xe cọc cạch của người đàn ông khổ hạnh. Cái nắng Sài Gòn chưa bao giờ gay gắt đến thế. Tôi vẫn đứng lặng yên ở đó, nhìn mấy túi rác đến vô hồn.

Chú khiến tôi nhớ tuổi thơ của mình. Ngày đó, lương giáo viên của mẹ chẳng đủ lo thêm quần áo mới hay đồ chơi cho hai chị em tôi vì ba bữa ăn là ưu tiên số một. Mỗi khi mẹ đem một túi đồ cũ về là hai chúng tôi phấn khởi lắm. Mẹ sửa lại từng chiếc quần áo, cặp đựng sách vở, giày dép… Tôi và em gái đã đi từ những ngày “cũ người mới ta” ấy để phấn đấu đến hiện tại.

Giờ đây khi nhìn thấy chú, tôi lại thấy xót lòng. Tôi lại nhớ đến những ngày tháng đã cũ. Con gái chú chắc sẽ vui giống như hai chị em tôi ngày xưa ấy. Tôi có thể tưởng tượng ra được nụ cười của em ấy và bật khóc ngon lành.

Đất Sài Gòn đầy hoa thiên đường nhưng cũng đẫm lệ trần gian. Những kiếp người và thân phận phiêu bạc, lấp ló khắp mọi nơi trong ngổn ngang, tấp nập của thành phố.

Cái ăn, cái mặc với nhiều người là dễ dàng nhưng với rất nhiều người khác luôn là một niềm đau đáu, kiếm tìm sớm tối. Vài ba chục triệu để mua một đêm vui ở những quán bar của nhiều người lại là cả một gia tài lớn lao đối với rất nhiều người khác. Một hai chiếc đùi gà vứt đi sau bữa ăn thừa mứa của nhiều người lại là niềm mơ ước trong bữa cơm của rất nhiều người khác. Một hai tờ bạc lẻ mất đi không đáng của nhiều người lại là phần chắt chiu mỗi ngày của rất nhiều người khác để tết được về quê, để con cái có thêm một ít thức ăn ngon…

Sẽ không ít lần chúng ta bước chân về từ những rạp chiếu phim giữa khuya, lướt ngang qua những giấc ngủ mê mệt dưới những mái hiên nhà người trong tiếng rầm rập của xe cộ, của tiếng chổi quét đường, của tiếng đàn chuột gọi nhau tìm thức ăn. Họ vì nhiều lý do khác nhau mà tứ cố vô thân, lang bạc ở đất thành phố này mà mưu sinh. Họ khác với chúng ta, họ yêu những ngày nắng như thế này vì khi ấy “chiếc giường” sẽ khô ráo, giấc ngủ sẽ được dài hơn. Họ khác với chúng ta, họ đùm bọc nhau nhiều hơn và ít phán xét. Họ khác với chúng ta, họ ít than vãn, họ vẫn sống, lao động và kiên cường.

Tôi hi vọng cô con gái nhỏ của chú sẽ an vui và hạnh phúc với món quà bé nhỏ cha nhặt lại bên đường và làm mới nó với tất cả yêu thương. Hy vọng em sẽ có động lực để vượt được những ngày tháng khó khăn và mạnh mẽ hơn để lau dùm cha những giọt mồ hôi nặng nhọc sau này. Hy vọng em cũng sẽ thầm cảm ơn những ngày vất vả này để có được những điều xứng đáng hơn ở tương lai như tôi bây giờ.

Và cũng bắt đầu từ hôm ấy, tôi không bao giờ để chung tất cả các loại rác thải với nhau nữa. Những phế thải ve chai luôn được giữ sạch sẽ ở một túi riêng biệt và khi có quần áo cũ tôi cũng luôn ghi chú ở bên ngoài. Bỗng dưng tôi nhận ra rằng làm một điều tử tế chắc chắn không giúp ta giàu có hơn, nhưng sẽ giúp được nhiều người đỡ vất vả hơn và giữ lấy tình yêu thương giữa người với người.

LẠC NHIÊN

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

VÌ SAO NAM GIỚI KHÔNG TÌM ĐẾN TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Dù phải đối mặt với áp lực, tổn thương và khủng hoảng như bất kỳ ai, nam giới vẫn ít tìm đến tâm lý trị liệu hơn nữ giới ở hầu hết các quốc gia. Điều này không có nghĩa là họ ít đau khổ hơn. Ngược lại, nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới có tỷ lệ tự tử cao hơn, nhưng...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

BỊ ĐAU TRONG TIẾN TRÌNH TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Một trong những nỗi sợ lớn nhất khi bước vào trị liệu là: “Nếu nói về quá khứ, mình sẽ đau lại.” Và câu hỏi tiếp theo thường là: “Nếu đã đau như vậy, có cần phải xử lý những ký ức đó không?”Không phải mọi ký ức đều cần đào sâu. Có những điều đã thực sự nằm lại phía...

KHI BẠN YÊU NGƯỜI CÓ SANG CHẤN THỜI THƠ ẤU

Yêu một người có tổn thương thời thơ ấu (childhood trauma) không giống với yêu một người chỉ đơn thuần “khó tính” hay “nhạy cảm”. Bạn không chỉ đang yêu con người hiện tại của họ. Bạn cũng đang yêu những phần đã từng bị bỏ rơi, bị làm tổn thương, hoặc chưa từng được...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜ HYPER – INDEPENDENT

Có những người bước vào mối quan hệ với một thông điệp ngầm: “Tôi không cần ai cả.” Họ tự chủ, mạnh mẽ, giải quyết mọi việc một mình và hiếm khi bộc lộ nhu cầu cảm xúc. Ở bên họ, bạn có thể cảm thấy ngưỡng mộ sự vững vàng ấy. Nhưng khi bạn kết đôi với một người...

KHI BẠN KẾT ĐÔI VỚI NGƯỜI HYPER-DEPENDENT

Có những mối quan hệ bắt đầu bằng cảm giác được cần đến. Người kia nhắn tin liên tục, muốn ở bên bạn mọi lúc, hỏi ý kiến bạn cho hầu hết quyết định và dường như xem bạn là trung tâm thế giới. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác đặc biệt và quan trọng. Nhưng khi bạn...

TRĂNG MẬT KHÔNG PHẢI LÀ GẮN BÓ

  Khi mới yêu, mọi thứ đều rực rỡ. Tin nhắn đến làm tim đập nhanh. Một ánh nhìn cũng khiến cả ngày bừng sáng. Ta nghĩ mình yêu vì người đó thông minh, cuốn hút, thú vị. Nhưng điều đang diễn ra sâu bên dưới không chỉ là cảm xúc lãng mạn — đó là hệ thần kinh đang...

CHÚNG TA GẮN BÓ VỚI HỆ THẦN KINH CỦA NHAU

Chúng ta thường nghĩ mình yêu ai đó vì ngoại hình, trí thông minh, kiến thức hay những điểm hấp dẫn rõ ràng. Nhưng sự thật sâu hơn là: chúng ta không gắn bó với vẻ ngoài hay thành tích. Chúng ta gắn bó với hệ thần kinh (nervous system) của nhau. Gắn bó (attachment)...

SINH VIÊN TÂM LÝ CHỌN THAM VẤN HƠN TRỊ LIỆU

Trong quá trình học và định hướng nghề nghiệp, không ít sinh viên ngành tâm lý lựa chọn theo hướng tham vấn thay vì trị liệu chuyên sâu. Đây không phải là sự “kém hơn” về chuyên môn, mà phản ánh những khác biệt về đào tạo, trách nhiệm và mức độ sẵn sàng cá nhân. Thứ...

LÝ DO MỌI NGƯỜI CHI TRẢ CHO TÂM LÝ TRỊ LIỆU

  Dù ngày càng nhiều người nói về sức khỏe tinh thần, thực tế vẫn cho thấy phần lớn mọi người ngần ngại chi trả cho tâm lý trị liệu. Điều này không đơn thuần vì tài chính, mà còn liên quan đến cách xã hội nhìn nhận giá trị của sức khỏe tâm thần. Thứ nhất, sức...

VÌ SAO NAM GIỚI KHÔNG TÌM ĐẾN TÂM LÝ TRỊ LIỆU

Dù phải đối mặt với áp lực, tổn thương và khủng hoảng như bất kỳ ai, nam giới vẫn ít tìm đến tâm lý trị liệu hơn nữ giới ở hầu hết các quốc gia. Điều này không có nghĩa là họ ít đau khổ hơn. Ngược lại, nhiều nghiên cứu cho thấy nam giới có tỷ lệ tự tử cao hơn, nhưng...

NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU KHÁC CHUYÊN GIA TÂM LÝ TRÊN TIVI

Trong thời đại truyền thông phát triển, chúng ta dễ dàng bắt gặp những “chuyên gia tâm lý” xuất hiện trên truyền hình, podcast hoặc mạng xã hội, đưa ra lời khuyên nhanh chóng cho các vấn đề tình yêu, hôn nhân, nuôi dạy con hay khủng hoảng cá nhân. Điều này vô tình tạo...

LÝ DO MỌI NGƯỜI “SỢ” GẶP NHÀ TÂM LÝ

  Rất nhiều người từng nghĩ đến việc đi trị liệu, nhưng rồi lại chần chừ, trì hoãn hoặc bỏ ý định. Nỗi sợ gặp nhà tâm lý trị liệu không phải vì họ không có vấn đề, mà thường vì họ biết mình sẽ phải chạm vào điều gì đó sâu hơn mình muốn. Trị liệu không chỉ là kể...

TẠI SAO NAM GIỚI CẦN ĐI TRỊ LIỆU TÂM LÝ?

Trong nhiều nền văn hóa, nam giới được dạy phải mạnh mẽ, tự giải quyết vấn đề và không để lộ sự yếu đuối. Từ nhỏ, con trai thường nghe những câu như “đàn ông không được khóc”, “phải bản lĩnh lên”, hay “đừng than vãn”. Những thông điệp này vô tình tạo ra một khuôn mẫu...

TRỊ LIỆU LÀ MỘT MỐI QUAN HỆ

Nhiều người nghĩ trị liệu đơn thuần là một dịch vụ chuyên môn: gặp gỡ, trao đổi, xử lý vấn đề rồi kết thúc. Nhưng ở bản chất sâu hơn, trị liệu là một mối quan hệ – một mối quan hệ có cấu trúc, có ranh giới rõ ràng, nhưng vẫn là một không gian gắn bó. Trong không gian...

VÌ SAO GẶP NHÀ TÂM LÝ TRỊ LIỆU LẠI BỊ ĐAU?

  Nhiều người bước vào phòng trị liệu với một kỳ vọng rất tự nhiên: được nhẹ lòng, được thấu hiểu, được giải tỏa. Nhưng sau vài buổi, họ lại ngạc nhiên khi thấy mình buồn hơn, dễ khóc hơn, thậm chí khó chịu và bối rối hơn trước. Điều này khiến không ít người tự...

SANG CHẤN GẮN BÓ Ở NAM GIỚI

Sang chấn gắn bó ở nam giới thường khó nhận diện vì nó không luôn biểu hiện bằng nước mắt hay sự phụ thuộc rõ rệt, mà bằng im lặng, rút lui và sự tự chủ quá mức. Khi một bé trai lớn lên trong môi trường mà người chăm sóc thiếu ổn định, lạnh lùng, bạo lực hoặc vắng...

CƠ THỂ VÀ KÝ ỨC XÂM HẠI

Cơ thể không quên, ngay cả khi tâm trí cố gắng làm điều đó. Với nhiều người từng trải qua xâm hại, ký ức không chỉ tồn tại dưới dạng hình ảnh hay câu chuyện có thể kể lại, mà tồn tại như cảm giác: một cơn co thắt ở bụng, một nhịp tim đột ngột tăng nhanh, một cảm giác...

TẠI SAO CON PHẢI HIỂU CHO CHA MẸ!

“Con phải hiểu cho cha mẹ” là một câu nói quen thuộc đến mức nhiều người tin rằng đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, bao dung và chín chắn. Tuy nhiên, trong rất nhiều trường hợp, câu nói này không xuất phát từ sự thấu hiểu thật sự, mà từ một chiến lược sinh tồn rất...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...