TÌNH YÊU ĐỘC HẠI

TÌNH YÊU ĐỘC HẠI

 

Có những người đứng trước bờ vực của một mối quan hệ, họ chấp nhận từ bỏ và quay lưng bước đi một cách kiêu hãnh. Lại có những người, dù cõi lòng đã bị đối phương làm tổn thương đến mức thê thảm, họ vẫn nhất quyết bám víu, cầu cạnh một tình yêu vốn đã biến thành sự ban phát hay lòng thương hại.

Có một câu chuyện đau lòng kinh điển thế này. Chị vợ là một người phụ nữ tần tảo, lam lũ và chịu thương chịu khó, một tay chăm lo con cái và quán xuyến mọi thứ cho gia đình. Gã chồng lại là một kẻ bợm rượu và vô công rỗi nghề. Tấn bi kịch lặp đi lặp lại như thế này, sau khi chè chén no say, hắn về nhà và trút lên vợ mình những trận đòn roi không dứt. Khắp người chị đều là những vết bầm tím, vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới đã xuất hiện. Nhưng chị không bao giờ nghĩ đến việc ly hôn, vì nghĩ rằng mình phải cam chịu, phải cố gắng vì con.

Bi kịch bị đối xử tệ bạc không chỉ diễn ra sau hôn nhân, nhiều cô gái dù chỉ mới là tình nhân nhưng đã bị người yêu coi thường và khinh rẻ. Tôi từng thấy một cô bé bị bạn trai tát đến đỏ cả má và bật khóc giữa đường. Nhưng chỉ cần gã người yêu đó nói ngọt một chút, giả vờ xin lỗi vài câu hay mua cho vài món quà xoa dịu thì nạn nhân lại bỏ qua, tặc lưỡi nghĩ rằng “yêu nhau yêu cả đường đi lối về”. Cơ hội “sửa sai” cứ thế được tạo ra quá nhiều lần, đến mức trở nên rẻ rúng.

Sự nhu nhược này có lẽ xuất phát trước hết từ những định kiến về chuẩn mực đạo đức trong xã hội. Chúng ta đã dành quá nhiều thời gian để đánh tráo khái niệm và trói buộc con người. Rằng phụ nữ từ khi sinh ra đã thấp hơn đàn ông một cái đầu, đã mang sứ mệnh phải hy sinh, cam chịu vì gia đình của mình. Ly hôn thường bị cả xã hội đàm tiếu, đồng nghĩa với vô số điều tiếng từ người ngoài, đến mức cả đời cũng không thể ngóc đầu lên được nữa.

Cũng có những người mải mê cố chấp trong một tình yêu chỉ toàn sự xin xỏ, bấu víu vì họ sợ cô đơn và sợ bị bỏ rơi. Họ ngại phải tốn thời gian để bắt đầu lại từ vạch xuất phát với một người mới, một mối quan hệ mới. Họ chùn bước trước viễn cảnh phải từ bỏ một người từng thân thiết, cũng là người từng lắng nghe mọi sẻ chia nhỏ nhặt, nắm giữ những điều riêng tư nhất của bản thân. Cứ thế, họ mềm lòng trước những lời hứa hẹn và ngọt ngào ngụy tạo. Họ tự thắp lên một niềm tin huyễn hoặc, rằng mình sẽ thay đổi được đối phương.

Trước khi yêu một người, hãy học cách yêu bản thân mình trước tiên. Mỗi người chúng ta đều có giá trị riêng. Ai cũng xứng đáng được tôn trọng. Sự tôn trọng cũng là một trong những cơ sở đầu tiên của một mối quan hệ lâu dài. Làm sao có thể thật lòng yêu nhau, hy sinh cho nhau khi người này không ngừng bạo hành cảm xúc và dẫm đạp lên tình cảm của người kia?

Hãy bình tĩnh lại và tự hỏi bản thân xem người yêu, người bạn đời hiện tại có làm bạn trở nên tích cực và hạnh phúc hơn, hay ít nhất là có làm bạn cảm thấy mình được tôn trọng hay không. Nếu câu trả lời là không, đừng ngại ngần bước ra khỏi tình yêu độc hại đó và tự tặng bản thân một cơ hội mới xứng đáng hơn. 

Vốn dĩ con người yêu nhau là để được sẻ chia, nương tựa lẫn nhau và đem lại hạnh phúc cho nhau. Nếu mối quan hệ hiện có chỉ còn lại sự đau khổ và đày đọa, bạn buộc phải học cách từ bỏ. Đừng hạ mình để cầu cạnh lòng thương hại hay tình cảm ban phát, nhất là khi người đó không thật sự xứng đáng.

Không phải người ta thường nói đau một lần rồi thôi đấy sao? Thà rằng bây giờ bạn cứ mạnh dạn buông tay, còn hơn là cả cuộc đời về sau phải sống với những nỗi đau hay sự dày vò, đày đọa triền miên và dai dẳng. Hà cớ gì phải oằn mình chịu đựng, gò bó bản thân trong một mối quan hệ khổ sở khi bạn xứng đáng có được hạnh phúc trọn vẹn hơn thế?

Đã đến lúc dừng lại. Đừng nuối tiếc và cố chấp trông chờ vào một tình yêu chắp vá tạm bợ. Cũng đừng tiếp tục nhân danh tình yêu để bào chữa cho sự cam chịu nhu nhược, mềm yếu của mình. Hãy là một người kiêu hãnh, biết từ bỏ kiểu tình yêu độc hại một cách mạnh mẽ và kiên cường. Rồi những giọt nước mắt của ngày hôm nay cũng sẽ được hong khô, để mai này bạn lại có thể tự tin mỉm cười hạnh phúc.

CATHERINE

Có những người đứng trước bờ vực của một mối quan hệ, họ chấp nhận từ bỏ và quay lưng bước đi một cách kiêu hãnh. Lại có những người, dù cõi lòng đã bị đối phương làm tổn thương đến mức thê thảm, họ vẫn nhất quyết bám víu, cầu cạnh một tình yêu vốn đã biến thành sự ban phát hay lòng thương hại.

Có một câu chuyện đau lòng kinh điển thế này. Chị vợ là một người phụ nữ tần tảo, lam lũ và chịu thương chịu khó, một tay chăm lo con cái và quán xuyến mọi thứ cho gia đình. Gã chồng lại là một kẻ bợm rượu và vô công rỗi nghề. Tấn bi kịch lặp đi lặp lại như thế này, sau khi chè chén no say, hắn về nhà và trút lên vợ mình những trận đòn roi không dứt. Khắp người chị đều là những vết bầm tím, vết thương cũ chưa lành thì vết thương mới đã xuất hiện. Nhưng chị không bao giờ nghĩ đến việc ly hôn, vì nghĩ rằng mình phải cam chịu, phải cố gắng vì con.

Bi kịch bị đối xử tệ bạc không chỉ diễn ra sau hôn nhân, nhiều cô gái dù chỉ mới là tình nhân nhưng đã bị người yêu coi thường và khinh rẻ. Tôi từng thấy một cô bé bị bạn trai tát đến đỏ cả má và bật khóc giữa đường. Nhưng chỉ cần gã người yêu đó nói ngọt một chút, giả vờ xin lỗi vài câu hay mua cho vài món quà xoa dịu thì nạn nhân lại bỏ qua, tặc lưỡi nghĩ rằng “yêu nhau yêu cả đường đi lối về”. Cơ hội “sửa sai” cứ thế được tạo ra quá nhiều lần, đến mức trở nên rẻ rúng.

Sự nhu nhược này có lẽ xuất phát trước hết từ những định kiến về chuẩn mực đạo đức trong xã hội. Chúng ta đã dành quá nhiều thời gian để đánh tráo khái niệm và trói buộc con người. Rằng phụ nữ từ khi sinh ra đã thấp hơn đàn ông một cái đầu, đã mang sứ mệnh phải hy sinh, cam chịu vì gia đình của mình. Ly hôn thường bị cả xã hội đàm tiếu, đồng nghĩa với vô số điều tiếng từ người ngoài, đến mức cả đời cũng không thể ngóc đầu lên được nữa.

Cũng có những người mải mê cố chấp trong một tình yêu chỉ toàn sự xin xỏ, bấu víu vì họ sợ cô đơn và sợ bị bỏ rơi. Họ ngại phải tốn thời gian để bắt đầu lại từ vạch xuất phát với một người mới, một mối quan hệ mới. Họ chùn bước trước viễn cảnh phải từ bỏ một người từng thân thiết, cũng là người từng lắng nghe mọi sẻ chia nhỏ nhặt, nắm giữ những điều riêng tư nhất của bản thân. Cứ thế, họ mềm lòng trước những lời hứa hẹn và ngọt ngào ngụy tạo. Họ tự thắp lên một niềm tin huyễn hoặc, rằng mình sẽ thay đổi được đối phương.

Trước khi yêu một người, hãy học cách yêu bản thân mình trước tiên. Mỗi người chúng ta đều có giá trị riêng. Ai cũng xứng đáng được tôn trọng. Sự tôn trọng cũng là một trong những cơ sở đầu tiên của một mối quan hệ lâu dài. Làm sao có thể thật lòng yêu nhau, hy sinh cho nhau khi người này không ngừng bạo hành cảm xúc và dẫm đạp lên tình cảm của người kia?

Hãy bình tĩnh lại và tự hỏi bản thân xem người yêu, người bạn đời hiện tại có làm bạn trở nên tích cực và hạnh phúc hơn, hay ít nhất là có làm bạn cảm thấy mình được tôn trọng hay không. Nếu câu trả lời là không, đừng ngại ngần bước ra khỏi tình yêu độc hại đó và tự tặng bản thân một cơ hội mới xứng đáng hơn. 

Vốn dĩ con người yêu nhau là để được sẻ chia, nương tựa lẫn nhau và đem lại hạnh phúc cho nhau. Nếu mối quan hệ hiện có chỉ còn lại sự đau khổ và đày đọa, bạn buộc phải học cách từ bỏ. Đừng hạ mình để cầu cạnh lòng thương hại hay tình cảm ban phát, nhất là khi người đó không thật sự xứng đáng.

Không phải người ta thường nói đau một lần rồi thôi đấy sao? Thà rằng bây giờ bạn cứ mạnh dạn buông tay, còn hơn là cả cuộc đời về sau phải sống với những nỗi đau hay sự dày vò, đày đọa triền miên và dai dẳng. Hà cớ gì phải oằn mình chịu đựng, gò bó bản thân trong một mối quan hệ khổ sở khi bạn xứng đáng có được hạnh phúc trọn vẹn hơn thế?

Đã đến lúc dừng lại. Đừng nuối tiếc và cố chấp trông chờ vào một tình yêu chắp vá tạm bợ. Cũng đừng tiếp tục nhân danh tình yêu để bào chữa cho sự cam chịu nhu nhược, mềm yếu của mình. Hãy là một người kiêu hãnh, biết từ bỏ kiểu tình yêu độc hại một cách mạnh mẽ và kiên cường. Rồi những giọt nước mắt của ngày hôm nay cũng sẽ được hong khô, để mai này bạn lại có thể tự tin mỉm cười hạnh phúc.

CATHERINE

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...

YÊU AI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ THẤY ĐỦ

Với nhiều người, cảm giác “mình không đủ, mình thua kém người khác” không xuất hiện một cách ngẫu nhiên trong các mối quan hệ trưởng thành. Nó thường bắt nguồn từ những trải nghiệm rất sớm, khi họ lớn lên trong môi trường bị so sánh — với anh chị em trong gia đình,...

SAU KHI RỜI NGƯỜI ÁI KỶ, VÌ SAO VẪN NHỚ VÀ QUAY LẠI

Việc rời khỏi một mối quan hệ mang tính ái kỷ không đồng nghĩa với việc cảm xúc chấm dứt. Trên thực tế, nhiều người trải nghiệm một nghịch lý đau đớn: dù đã rời đi vì bị tổn thương, họ vẫn nhớ, vẫn khao khát và đôi khi quay lại. Hiện tượng này không phản ánh sự yếu...

VÌ SAO NGƯỜI BỊ ÁI KỶ THU HÚT VÀ KHÓ RỜI ĐI

Những người ở lại lâu trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ thường không phải vì họ “yếu đuối”, “thiếu hiểu biết” hay “mù quáng vì tình”. Ngược lại, rất nhiều người trong số họ nhạy cảm, có khả năng đồng cảm cao và quen chịu trách nhiệm cảm xúc từ sớm. Chính những đặc...

NGƯỜI ÁI KỶ CHỈ RỜI KHỎI BẠN KHI BẠN KHÔNG CÒN KHẢ NĂNG LỢI DỤNG

Trong các mối quan hệ mang tính ái kỷ cao, sự rời đi hiếm khi xảy ra vì hết tình cảm hay vì xung đột không thể giải quyết. Thay vào đó, sự đứt gãy thường xuất hiện khi đối phương không còn đáp ứng được chức năng điều tiết, nâng đỡ hoặc phục vụ cho nhu cầu tâm lý của...

MOURNING – TIẾC THƯƠNG CHO CHA MẸ VẮNG MẶT

Mourning – tiếc thương cho cha mẹ không phải là tiếc thương vì họ đã qua đời, mà là tiếc thương cho những gì họ đã không thể, không sẵn sàng hoặc không đủ khả năng trao cho con khi còn sống. Đó là nỗi đau của một đứa trẻ từng mong chờ sự bảo vệ, nhất quán và an toàn...

KHI BẠN “BƯỚC RA” KHỎI SANG CHẤN GẮN BÓ GIA ĐÌNH

Khi một người con gái bước ra khỏi sang chấn gắn bó gia đình, điều thay đổi đầu tiên không phải là hành vi, mà là hệ quy chiếu nội tâm về yêu thương, trung thành và giá trị bản thân. Trong các gia đình mang sang chấn gắn bó, đặc biệt là những gia đình chịu ảnh hưởng...

KHI BẠN GHÉT CHÍNH CƠ THỂ MÌNH

  Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình miệt thị hình thể không chỉ bị tổn thương bởi lời nói, mà bởi cách cơ thể chúng bị gắn với giá trị yêu thương ngay từ rất sớm. Khi một đứa trẻ liên tục nghe rằng mình “béo”, “xấu”, “đen”, “thô”, “không ra gì”, hoặc bị so...

EMDR – TRONG TRỊ LIỆU TỔN THƯƠNG GẮN BÓ

EMDR (Eye Movement Desensitization and Reprocessing) - Liệu pháp giải mẫn cảm và tái xử lý bằng chuyển động mắt - ngày càng được ứng dụng rộng rãi trong trị liệu sang chấn, đặc biệt hiệu quả với tổn thương gắn bó – những sang chấn hình thành trong các mối quan hệ gần...

EMDR TRONG TRỊ LIỆU SANG CHẤN PHỨC HỢP

  Sang chấn phức hợp (Complex Trauma, C-PTSD) không hình thành từ một sự kiện đơn lẻ, mà từ những trải nghiệm đau đớn lặp đi lặp lại, kéo dài và xảy ra trong các mối quan hệ quan trọng, đặc biệt là trong thời thơ ấu. Đó có thể là bị bỏ rơi về mặt cảm xúc, bị kiểm...

KHI CON GÁI BỊ CHA PHẢN BỘI

Với nhiều người con gái, người cha không chỉ là một nhân vật gia đình, mà còn là hình ảnh đầu tiên về sự bảo vệ, công bằng và giá trị của bản thân trong thế giới bên ngoài. Khi sự bảo vệ ấy bị rút lại, bị phủ nhận hoặc bị phản bội, nỗi đau để lại không ồn ào nhưng sâu...

NHỮNG CÔ CON GÁI KHÔNG ĐƯỢC MẸ BẢO VỆ

Một trong những nỗi đau sâu sắc nhưng ít được gọi tên nhất của phụ nữ là trải nghiệm không được mẹ bảo vệ. Đây không phải là nỗi đau đến từ việc thiếu tình thương rõ ràng, mà thường đến từ một nghịch lý: người mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn hy sinh, nhưng lại không...

KHI MẸ KHÔNG BÊNH VỰC CON GÁI

Trong nhiều gia đình Việt Nam, mối quan hệ mẹ – con gái mang theo một nghịch lý đau đớn: người mẹ yêu con, hy sinh vì con, nhưng lại không thể hoặc không dám bênh vực con khi con bị tổn thương. Hiện tượng này không đơn thuần là vấn đề cá nhân hay thiếu tình thương, mà...

KHI NỖI ĐAU ĐƯỢC GIỮ KÍN, CƠ THỂ NÓI THAY

  Không phải mọi sang chấn hay đau đớn đều được kể bằng lời. Trên thực tế, nhiều sang chấn – đặc biệt là sang chấn phát triển, sang chấn gắn bó và những trải nghiệm gắn liền với xấu hổ hoặc bất lực – thường được giữ kín, không phải vì cá nhân “không muốn nói”, mà...

CHỮA LÀNH BẰNG ĐẦU, CHƯA CHẠM TỚI THÂN

  “Chữa lành bằng đầu, chưa chạm tới thân” là hiện tượng phổ biến ở những người có nền sang chấn, đặc biệt là sang chấn gắn bó hoặc C-PTSD, đồng thời có xu hướng đọc nhiều sách tâm lý, liệu pháp và tự học chữa lành. Ở đây, kiến thức không chỉ đóng vai trò học...

NGHIỆN YÊU – SỰ ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH

Nghiện yêu thường bị hiểu nhầm như sự yếu đuối cảm xúc, phụ thuộc tình cảm hay thiếu ranh giới cá nhân. Tuy nhiên, dưới góc nhìn sang chấn gắn bó và C-PTSD, nghiện yêu có thể được xem là một hành vi nghiện mang tính quan hệ, nơi đối tượng yêu trở thành nguồn điều hòa...

HÀNH VI NGHIỆN VÀ SANG CHẤN GẮN BÓ

  Hành vi nghiện thường được nhìn nhận như một vấn đề kiểm soát xung động hoặc lệ thuộc sinh hóa, tuy nhiên trong nhiều trường hợp lâm sàng, nghiện là biểu hiện của sang chấn gắn bó chưa được giải quyết. Khi các mối quan hệ gắn bó sớm không đủ an toàn, nhất quán...

RỐI LOẠN ĂN UỐNG – HÀNH VI TỰ ĐIỀU HÒA THAY THẾ

  Rối loạn ăn uống không đơn thuần là vấn đề liên quan đến thực phẩm hay hình thể, mà là một hình thức tự điều hòa thay thế (substitute self-regulation) khi cá nhân thiếu các nguồn lực điều hòa cảm xúc và thần kinh an toàn. Trong nhiều trường hợp lâm sàng, rối...

QUAN SÁT CASE LÂM SÀNG VÀ NHỮNG RỦI RO TRONG ĐÀO TẠO

Trong đào tạo tâm lý học, việc cho sinh viên quan sát ca trị liệu thường được xem là một hình thức học tập thực tế quan trọng. Tuy nhiên, khi sinh viên hệ cử nhân hoặc thạc sĩ chưa được đào tạo bài bản về sang chấn lại được ngồi nghe hoặc quan sát các case raw trauma...

NỖI SỢ KHI BẢN THÂN MÌNH HẠNH PHÚC

Có một nỗi sợ rất âm thầm nhưng dai dẳng: nỗi sợ khi bản thân mình hạnh phúc. Không phải vì hạnh phúc là điều xấu, mà vì với nhiều người, hạnh phúc đi kèm cảm giác tội lỗi. Họ lớn lên trong những hoàn cảnh mà nỗi đau của người thân hiện diện quá rõ ràng: một người ông...

PHÍA SAU MỘT “NỮ CƯỜNG NHÂN”… LÀ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KÉM NĂNG LỰC, KHÔNG HIỆN DIỆN

Hình ảnh “nữ cường nhân” thường được ca ngợi như biểu tượng của bản lĩnh, tự lập và chịu trách nhiệm. Tuy nhiên, trong nhiều bối cảnh gia đình và quan hệ, phía sau sự mạnh mẽ ấy lại là một khoảng trống: một người đàn ông kém năng lực, không hiện diện, hoặc không đảm...

NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ CÕI CHẾT: NHỮNG THAY ĐỔI TÂM LÝ SAU TRẢI NGHIỆM CẬN TỬ

Những người từng trải qua trải nghiệm cận tử hiếm khi quay trở lại cuộc sống với cùng một cấu trúc tâm lý như trước. Dù nguyên nhân là tai nạn, bệnh nặng hay một khủng hoảng sinh tồn nghiêm trọng, việc đối diện trực tiếp với ranh giới sống – chết tạo ra một sự tái tổ...

NHỮNG NGƯỜI HAY ĐI CỨU RỖI…

Những người hay đi cứu rỗi thường được nhìn nhận là hiền lành, tử tế, biết thương người và rất nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Họ dễ lắng nghe, dễ đồng cảm, dễ đặt mình vào vị trí của người đối diện. Khi ai đó gặp khủng hoảng, họ là người ở lại lâu nhất; khi...

ĐỨA TRẺ ĐƯỢC DẠY PHẢI HIỀN LÀNH, PHẢI THA THỨ, PHẢI “KỆ HỌ ĐI”

Có những đứa trẻ lớn lên với những lời dạy nghe rất đúng: phải hiền lành, phải biết tha thứ, giúp người rồi sẽ nhận lại điều tốt đẹp, đừng để bụng, kệ họ đi. Những lời dạy này thường được trao đi với mong muốn con trẻ trở thành người tử tế và dễ sống. Nhưng trong...

TẠI SAO NGƯỜI BỊ SO SÁNH THỜI THƠ ẤU DỄ YÊU TRONG BẤT AN

Những người lớn lên trong môi trường thường xuyên bị so sánh — với anh chị em, với người khác, hoặc với những chuẩn mực ngầm về “đứa trẻ tốt hơn” — rất dễ mang theo một kiểu yêu đầy bất an khi trưởng thành. Bất an này không phải do họ thiếu khả năng yêu, mà vì hệ...