VALENTINE KHÔNG HOA

VALENTINE KHÔNG HOA

 

Ba ngày Tết vừa kết thúc, từng dòng người lại lũ lượt bươn bả về lại Sài Gòn. Đường phố Sài Gòn sau những ngày nghỉ ngơi lại vồn vập những nhịp thở gấp gáp của hàng triệu con người từ các nơi ùa về, và sắp sửa nô nức, rộn ràng trong mùa lễ đầu tiên của năm mới: lễ tình nhân – Valentine.

Dạo trên các tuyến phố, hương của mùa mới đã thức dậy ở khắp nơi. Mùi hương của những thỏi socola ngọt ngào, của những đóa hoa nội ngoại nhập, mùi hương hạnh phúc của đôi lứa đã và đang yêu. Hương của những nụ hôn đầu đời với biết bao mộng ước. Hương của những con đường nơi mùa nắng mới đã bừng rọi xóa đi những ẩm ương của mùa cũ. Hương tóc thanh tân của những cô gái biết yêu và được yêu. Đất Sài Gòn lại lung linh hoa lệ trong mùa yêu thương mới mẻ như thể lần đầu.

Em nhớ mùa valentine đầu tiên của chúng mình cũng là valentine đầu tiên của em ở đất Sài Thành này. Hoa bây giờ vẫn đẹp, nắng bây giờ vẫn ấm, chỉ tiếc rằng tình yêu đầu tiên ấy đã trôi dần vào quá vãng. Valentine này không hoa, chỉ riêng em tự tình ở những cung đường của quá khứ. Góc quán quen thuộc thuở ban đầu hẹn hò nay đã sang tên, cách pha chế đã khác, hương vị ngày xưa đã không còn. Cũng phải thôi, đã hơn 5 năm chúng ta chưa một lần quay lại mà. Con phố nhỏ lối về phòng trọ năm nào giờ đã quy hoạch thành tòa nhà cao lớn, dấu vết xưa cũ của hàng cây chứng kiến nụ hôn đầu đầy ngượng ngập và lâng lâng cũng đã lẩn khuất vào quá vãng từ năm nào.

Những con đường em và anh từng lui tới, ít nhiều cũng đổi thay, thời gian như một kẻ cướp đánh cắp những vật chất ngày xưa đi mất, chỉ để lại những ký ức nhức nhối năm nào cứ thổn thức trong lồng ngực. Và những kẻ không may trong cuộc duyên nợ ở đời cứ quanh quẩn lạc trong nỗi cô đơn cực cùng trong những lần lang thang ăn mày quá vãng.

Quá khứ thật đẹp, đẹp tựa một giấc mộng đã để lại những nuối tiếc khi phải giật mình tỉnh dậy. Yêu thì dễ, sống cùng nhau mới khó. Vì yêu dễ nên chữ nản gần như không nằm trong biên giới. Nhưng sống cùng nhau thì chữ nản đã vội vàng luồn lách, xé toạc màng bọc của tình yêu để bước vào trong và hiện diện ở đó như thể một quả bom chực chờ nổ. Chúng ta xa nhau cũng bởi những điều khác biệt mà không ai đủ sức để dung hòa. Những mùa valentine ngọt ngào của quá khứ không đủ sức kéo gần hai trái tim đã bị khoảng cách của khác biệt phân chia. Hạnh phúc vẫn ở nguyên vị trí của nó, nhưng chúng ta miệt mài, loay hoay với những vấn đề không lối thoát nên hạnh phúc vẫn mãi không thể là món quà trọn vẹn cho tình yêu của chúng mình.

Ở một góc nhìn khác, có lẽ tình yêu giữa chúng ta không đủ lớn để có thể cùng gánh vác và thay đổi vì đối phương. Hoặc những mong cầu từ bản thân mỗi đứa chúng ta dành cho nhau quá nhiều, quá lý tưởng, để những chán nản và thất vọng cứ thế lớn dần hơn trong mỗi người và cao dần thành bức vách. Mùa yêu của đôi mình đã khép, chúng ta đã dần quen với cuộc sống không nhau. Vẫn ổn. Và vì “vẫn ổn” như vậy nên có lẽ sẽ không có lời hẹn quay về.

Mùa sẽ nối mùa trôi đi, những valentine không hoa sẽ trở nên quen thuộc với cả em và anh trên chặng đời về sau. Chuyện tan hợp của cuộc sống này chỉ do bởi một chữ Duyên mà thôi. Duyên không đủ, mọi sự cưỡng cầu sẽ là điều dối trá nhất mà chúng ta cố gắng nắm níu và mang vác lên người. Thôi thì cảm ơn nhân duyên đã đưa mình đến với nhau trong những năm tháng đó và chúc phúc cho nhau trong con đường riêng rẽ sau này của chúng ta.

Valentine không hoa, chúng ta không thể dối lòng mình, dối thế gian sự thật rằng chúng ta đang buồn và bơ vơ. Nhưng hạnh phúc vẫn sẽ luôn là điều tồn tại, sẽ có lần sau cùng chúng ta nhớ về quá khứ nhưng khi ấy ta sẽ mỉm cười vì đã thật thà tha thứ hết mọi lỗi lầm và nông nổi của nhau để bước tiếp trên một hành trình thật khác và hạnh phúc hơn khi đã từng trải. Rồi sẽ có những mùa yêu thương mới ôm ấp trái tim của mỗi người, để những vết sẹo kia thôi không còn đau nhức, phải không anh?

LẠC NHIÊN

Ba ngày Tết vừa kết thúc, từng dòng người lại lũ lượt bươn bả về lại Sài Gòn. Đường phố Sài Gòn sau những ngày nghỉ ngơi lại vồn vập những nhịp thở gấp gáp của hàng triệu con người từ các nơi ùa về, và sắp sửa nô nức, rộn ràng trong mùa lễ đầu tiên của năm mới: lễ tình nhân – Valentine.

Dạo trên các tuyến phố, hương của mùa mới đã thức dậy ở khắp nơi. Mùi hương của những thỏi socola ngọt ngào, của những đóa hoa nội ngoại nhập, mùi hương hạnh phúc của đôi lứa đã và đang yêu. Hương của những nụ hôn đầu đời với biết bao mộng ước. Hương của những con đường nơi mùa nắng mới đã bừng rọi xóa đi những ẩm ương của mùa cũ. Hương tóc thanh tân của những cô gái biết yêu và được yêu. Đất Sài Gòn lại lung linh hoa lệ trong mùa yêu thương mới mẻ như thể lần đầu.

Em nhớ mùa valentine đầu tiên của chúng mình cũng là valentine đầu tiên của em ở đất Sài Thành này. Hoa bây giờ vẫn đẹp, nắng bây giờ vẫn ấm, chỉ tiếc rằng tình yêu đầu tiên ấy đã trôi dần vào quá vãng. Valentine này không hoa, chỉ riêng em tự tình ở những cung đường của quá khứ. Góc quán quen thuộc thuở ban đầu hẹn hò nay đã sang tên, cách pha chế đã khác, hương vị ngày xưa đã không còn. Cũng phải thôi, đã hơn 5 năm chúng ta chưa một lần quay lại mà. Con phố nhỏ lối về phòng trọ năm nào giờ đã quy hoạch thành tòa nhà cao lớn, dấu vết xưa cũ của hàng cây chứng kiến nụ hôn đầu đầy ngượng ngập và lâng lâng cũng đã lẩn khuất vào quá vãng từ năm nào.

Những con đường em và anh từng lui tới, ít nhiều cũng đổi thay, thời gian như một kẻ cướp đánh cắp những vật chất ngày xưa đi mất, chỉ để lại những ký ức nhức nhối năm nào cứ thổn thức trong lồng ngực. Và những kẻ không may trong cuộc duyên nợ ở đời cứ quanh quẩn lạc trong nỗi cô đơn cực cùng trong những lần lang thang ăn mày quá vãng.

Quá khứ thật đẹp, đẹp tựa một giấc mộng đã để lại những nuối tiếc khi phải giật mình tỉnh dậy. Yêu thì dễ, sống cùng nhau mới khó. Vì yêu dễ nên chữ nản gần như không nằm trong biên giới. Nhưng sống cùng nhau thì chữ nản đã vội vàng luồn lách, xé toạc màng bọc của tình yêu để bước vào trong và hiện diện ở đó như thể một quả bom chực chờ nổ. Chúng ta xa nhau cũng bởi những điều khác biệt mà không ai đủ sức để dung hòa. Những mùa valentine ngọt ngào của quá khứ không đủ sức kéo gần hai trái tim đã bị khoảng cách của khác biệt phân chia. Hạnh phúc vẫn ở nguyên vị trí của nó, nhưng chúng ta miệt mài, loay hoay với những vấn đề không lối thoát nên hạnh phúc vẫn mãi không thể là món quà trọn vẹn cho tình yêu của chúng mình.

Ở một góc nhìn khác, có lẽ tình yêu giữa chúng ta không đủ lớn để có thể cùng gánh vác và thay đổi vì đối phương. Hoặc những mong cầu từ bản thân mỗi đứa chúng ta dành cho nhau quá nhiều, quá lý tưởng, để những chán nản và thất vọng cứ thế lớn dần hơn trong mỗi người và cao dần thành bức vách. Mùa yêu của đôi mình đã khép, chúng ta đã dần quen với cuộc sống không nhau. Vẫn ổn. Và vì “vẫn ổn” như vậy nên có lẽ sẽ không có lời hẹn quay về.

Mùa sẽ nối mùa trôi đi, những valentine không hoa sẽ trở nên quen thuộc với cả em và anh trên chặng đời về sau. Chuyện tan hợp của cuộc sống này chỉ do bởi một chữ Duyên mà thôi. Duyên không đủ, mọi sự cưỡng cầu sẽ là điều dối trá nhất mà chúng ta cố gắng nắm níu và mang vác lên người. Thôi thì cảm ơn nhân duyên đã đưa mình đến với nhau trong những năm tháng đó và chúc phúc cho nhau trong con đường riêng rẽ sau này của chúng ta.

Valentine không hoa, chúng ta không thể dối lòng mình, dối thế gian sự thật rằng chúng ta đang buồn và bơ vơ. Nhưng hạnh phúc vẫn sẽ luôn là điều tồn tại, sẽ có lần sau cùng chúng ta nhớ về quá khứ nhưng khi ấy ta sẽ mỉm cười vì đã thật thà tha thứ hết mọi lỗi lầm và nông nổi của nhau để bước tiếp trên một hành trình thật khác và hạnh phúc hơn khi đã từng trải. Rồi sẽ có những mùa yêu thương mới ôm ấp trái tim của mỗi người, để những vết sẹo kia thôi không còn đau nhức, phải không anh?

LẠC NHIÊN

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...

KHI CON GÁI “KHÔNG CẦN MẸ”: SỰ THIẾU THỐN ĐẾN TÊ LIỆT

Có những người phụ nữ lớn lên với một niềm tin rất mạnh: “Mình không cần mẹ.” Họ độc lập, tự lo, ít đòi hỏi, và dường như không bị ảnh hưởng bởi sự thiếu vắng tình mẹ. Nhưng ở tầng sâu hơn, đây không phải là “không cần”, mà thường là đã từng cần rất nhiều — nhưng...

KHI CHA THẤT VỌNG VỚI CON TRAI

Sự thất vọng của người cha không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà với một đứa trẻ trai, đó có thể trở thành một trải nghiệm mang tính định hình. Trong hệ thống gắn bó, người cha thường đại diện cho sự công nhận, định hướng và phản chiếu giá trị. Khi đứa trẻ cảm nhận...

KHI CPTSD KHÔNG ĐƯỢC CHẨN ĐOÁN

CPTSD là một dạng sang chấn phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết sâu về cách tổn thương tích luỹ ảnh hưởng đến hệ thần kinh, cảm xúc và các mối quan hệ. Khi người hỗ trợ không có đủ nhận thức về CPTSD, quá trình trị liệu không chỉ kém hiệu quả mà đôi khi còn khiến thân chủ...

RỐI LOẠN CĂNG THẲNG SAU SANG CHẤN PHỨC HỢP

CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức hợp) không hình thành từ một biến cố đơn lẻ, mà thường là hệ quả của nhiều trải nghiệm bất lợi kéo dài theo thời gian. Đó có thể là một tuổi thơ thiếu an toàn, sự bỏ bê cảm xúc, môi trường gia đình căng thẳng, hoặc những...

VÌ SAO TỰ HỌC, TỰ CHỮA LÀNH VẪN CHƯA ĐỦ VỚI CPTSD

Trong những năm gần đây, việc đọc sách, nghe podcast, học về tâm lý và “tự chữa lành” trở nên rất phổ biến. Nhiều người bắt đầu hành trình này với một mong muốn rất chân thành: hiểu bản thân, bớt đau, và sống nhẹ nhàng hơn. Đặc biệt với những người mang CPTSD, việc...

CPTSD – VÌ SAO KHÓ CHẨN ĐOÁN VÀ HỖ TRỢ

  CPTSD (rối loạn căng thẳng sau sang chấn phức tạp) là một dạng tổn thương tâm lý hình thành từ những trải nghiệm kéo dài, lặp đi lặp lại như bạo lực gia đình, bỏ bê cảm xúc, hoặc môi trường sống thiếu an toàn trong thời gian dài. Khác với PTSD thường gắn với...

KHI “THIÊN NGA ĐEN” CẤT CÁNH

Có những mối quan hệ mẹ – con gái không chỉ là gắn bó, mà là gắn chặt. Ở đó, ranh giới gần như không tồn tại. Người mẹ không nhìn con như một cá thể riêng biệt, mà như một phần mở rộng của chính mình. Mọi suy nghĩ, lựa chọn, cảm xúc của con đều bị định hình, dẫn dắt,...

KHI CON LÀ “LUXURY OBJECT” CỦA CHA MẸ

Có những đứa trẻ không được nhìn nhận như một con người độc lập, mà như một “niềm tự hào”, một “thành tích”, hay một “tài sản” để cha mẹ thể hiện với thế giới. Khi đó, đứa trẻ không còn được yêu vì chính nó, mà vì những gì nó làm được, đạt được, hoặc thể hiện ra bên...

SANG CHẤN PHỨC HỢP – NHỮNG ĐỨA TRẺ NGẮT KẾT NỐI KHỎI NỖI ĐAU

  Không phải mọi tổn thương đều đến từ một sự kiện lớn. Có những đứa trẻ lớn lên trong những tổn thương lặp đi lặp lại mỗi ngày – bị phớt lờ, bị kiểm soát, thiếu an toàn cảm xúc hoặc không được nhìn nhận. Những trải nghiệm này không ồn ào, nhưng kéo dài, và dần...

MẸ VÀ CON GÁI – YÊU VÀ HẬN

  Mối quan hệ giữa mẹ và con gái vốn được xem là nơi bắt đầu của yêu thương. Nhưng có những câu chuyện không đi theo điều đó. Có những đứa con gái lớn lên trong một thực tại rất khác – nơi người mẹ không phải là chỗ dựa, mà lại là nguồn gốc của tổn thương: bạo...

KHI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI DẪN ĐẾN VIỆC BỊ BỎ RƠI

  Có một vòng lặp rất đau mà nhiều người mắc phải trong tình yêu: càng sợ mất, càng nắm chặt; càng nắm chặt, người kia càng kiệt sức; và cuối cùng, họ rời đi. Khi điều đó xảy ra, nỗi sợ ban đầu dường như được “xác nhận”: “Mình biết mà, ai rồi cũng sẽ bỏ mình.” Và...

KHI ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT “GƯƠNG MẶT TRỐNG”

Có những đứa trẻ không lớn lên trong tiếng la mắng hay bạo lực rõ ràng, mà trong một dạng im lặng khác—im lặng của cảm xúc. Cha mẹ vẫn ở đó, vẫn chăm lo, vẫn làm tròn trách nhiệm. Nhưng trên gương mặt họ, cảm xúc dường như bị xóa đi. Không rõ họ vui hay buồn, hài lòng...

ENMESHMENT VỚI MẸ – KHI YÊU THƯƠNG KHÔNG CÓ RANH GIỚI

Trong nhiều gia đình, mối quan hệ giữa mẹ và con thường được nhìn như một dạng gắn bó sâu sắc và đáng trân trọng. Sự gần gũi, chia sẻ và quan tâm lẫn nhau dễ được xem là biểu hiện của tình yêu. Tuy nhiên, có một dạng gắn kết vượt qua ranh giới lành mạnh, nơi mà ranh...

NHỮNG NGƯỜI TỰ PHÁ HOẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP

  Có những người, nhìn từ bên ngoài, dường như luôn làm hỏng những điều tốt đẹp đang đến với mình. Khi mọi thứ bắt đầu ổn định, họ rút lui. Khi gặp một người thật sự quan tâm, họ nghi ngờ, tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Khi có cơ hội phát triển, họ trì hoãn...

SANG CHẤN GIÁN TIẾP VÀ THỨ CẤP TRONG CÔNG VIỆC TRỊ LIỆU

Trong không gian trị liệu, nhà trị liệu thường được nhìn như người “giữ” cảm xúc, nâng đỡ và đồng hành cùng thân chủ qua những trải nghiệm đau đớn. Nhưng ít khi người ta nói đến một thực tế: chính nhà trị liệu cũng có thể bị ảnh hưởng sâu sắc bởi những câu chuyện sang...

PHỤ NỮ “POLICE” PHỤ NỮ

Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp cảnh phụ nữ phán xét, chỉ trích, thậm chí miệt thị chính những phụ nữ khác—từ ngoại hình, cách ăn mặc đến cách họ yêu, kết hôn hay rời bỏ một mối quan hệ độc hại. Hiện tượng này thường được gọi là “phụ nữ không bênh phụ nữ”....

KHI BA KHINH NỮ

Có một nỗi đau rất âm thầm nhưng ăn sâu vào cách một con người lớn lên: đó là khi một đứa bé gái bị chính cha mình khinh thường chỉ vì giới tính. Không phải ai cũng nhận ra rằng sự thiếu vắng yêu thương, những lời nói miệt thị, hay những hành vi bạo lực từ người cha...

PHÁ HOẠI CHÍNH MÌNH

Có những người không cần ai làm tổn thương họ – họ tự làm điều đó với chính mình. Không phải một lần, mà lặp đi lặp lại: khi mọi thứ bắt đầu ổn, họ trì hoãn; khi có cơ hội, họ bỏ lỡ; khi một mối quan hệ trở nên gần gũi, họ tạo khoảng cách hoặc gây xung đột. Từ bên...

TẤN CÔNG NGƯỜI GIÚP ĐỠ

Đây là một hiện tượng rất thường gặp trong trị liệu và trong các mối quan hệ thân mật: khi một người tiến lại gần, giúp đỡ, hoặc tạo điều kiện để mình tốt hơn – thay vì đón nhận, mình lại phản ứng bằng khó chịu, phòng thủ, thậm chí tấn công. Nhìn từ bên ngoài, điều...

TROUBLEMAKER – NHỮNG KẺ MANG NĂNG LƯỢNG “PHÁ HOẠI”

Không phải mọi “troublemaker” đều sinh ra trong một nhóm. Có những người, dù ở một mình, vẫn mang theo một kiểu năng lượng phá hoại – trong công việc, trong các mối quan hệ, và sâu nhất là trong chính cuộc đời của họ. Họ có thể làm hỏng những điều đang tốt đẹp, gây...

BÀ, MẸ VÀ CON GÁI

Tổn thương liên thế hệ Tổn thương không bắt đầu từ một người, và cũng hiếm khi dừng lại ở một người. Trong nhiều gia đình, đặc biệt là giữa bà – mẹ – con gái, những trải nghiệm sang chấn được truyền đi một cách âm thầm qua cách yêu, cách sợ, và cách tồn tại trong thế...

KHI CON GÁI “KHÔNG CẦN MẸ”: SỰ THIẾU THỐN ĐẾN TÊ LIỆT

Có những người phụ nữ lớn lên với một niềm tin rất mạnh: “Mình không cần mẹ.” Họ độc lập, tự lo, ít đòi hỏi, và dường như không bị ảnh hưởng bởi sự thiếu vắng tình mẹ. Nhưng ở tầng sâu hơn, đây không phải là “không cần”, mà thường là đã từng cần rất nhiều — nhưng...